1.
"Ai mà thèm cưới một Beta mềm yếu già hơn mình tận tám tuổi cơ chứ?"
Tôi vừa giơ tay định gõ cửa thì nghe thấy lời phàn nàn này vọng ra từ trong phòng. Giọng điệu của người nói tràn đầy vẻ chán gh/ét và kh/inh miệt.
Lại nghe thấy một người đàn ông khác, có vẻ lớn tuổi hơn, lên tiếng: "Đối tượng của anh chạy mất rồi! Anh không muốn cũng phải cưới! Kỷ Khanh Thần tuy là Beta, nhưng phong thái nho nhã, lại là Giáo sư Đại học, khí chất chẳng thua kém gì Omega đâu. Lát nữa gặp người ta thì giữ mồm giữ miệng, tôn trọng một chút!"
Cha và bác tôi đứng ngay bên cạnh, nghe xong những lời này, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ quẫn bách. Tôi thì chẳng mấy bận tâm, chỉ mỉm cười thản nhiên, đưa tay đẩy gọng kính trên sống mũi.
Cộc cộc. Tôi gõ cửa, sau đó thong thả bước vào.
Hai cha con nhà họ Lệ đang đứng trong phòng khẽ ngẩn người. Tôi nở nụ cười hòa nhã, lịch sự chào hỏi: "Lệ tổng, Lệ thiếu gia, đã lâu không gặp."
"À... Khanh Thần, cháu đến rồi đấy à..."
Mọi người bắt đầu những màn khách sáo xã giao như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Lệ tổng giới thiệu với tôi: "Kỷ giáo sư, đây là khuyển t.ử Lệ Thiệu Đường, sau này mong cháu chiếu cố nhiều hơn."
Tôi chậm rãi đưa mắt nhìn về phía đối tượng liên hôn của mình.
Lệ Thiệu Đường, trưởng nam nhà họ Lệ, năm nay 24 tuổi. Nhìn sơ qua thì cậu ấy cao chừng 1m90, mặc bộ Tây phục kẻ sọc lịch lãm, bên trong là sơ mi đen. Lớp vải đắt tiền bao bọc lấy những khối cơ bắp săn chắc, tràn đầy sức mạnh. Gương mặt cũng chẳng có chỗ nào để chê, đường nét góc cạnh, ngũ quan sâu hoắm. Tin tức tố nam tính phả vào mặt, quả không hổ danh là một Alpha cấp S+.
Hèn chi lại chẳng coi lão Beta này ra gì.
Tôi chẳng hề để tâm đến những lời x.úc p.hạ.m vừa nghe được, chỉ mỉm cười hiền hậu, chủ động chìa tay ra: "Mong được chỉ giáo thêm."
Lệ Thiệu Đường ngẩn ra một thoáng, sau đó mím môi, bắt tay tôi. Đó là lần đầu tiên tôi và cậu ấy gặp mặt.
Vài ngày sau, tôi và Lệ Thiệu Đường đăng ký kết hôn và tổ chức một đám cưới linh đình. Hôn lễ này vốn định sẵn cho cháu trai tôi là Kỷ Vân Ca, nhưng nó đã đào hôn ngay phút chót, vứt bỏ tất cả để đi theo "ước mơ". Tin tức liên hôn giữa hai nhà đã lan truyền khắp giới kinh doanh, mũi tên đã lắp vào cung, không thể không b/ắn. Vì danh dự gia tộc, ông nội và bác Cả đã đích thân ra mặt, bảo tôi gả thay Kỷ Vân Ca cho Lệ Thiệu Đường, cũng bởi tôi là người trưởng thành duy nhất trong nhà còn đ/ộc thân.
Sau khi hôn lễ kết thúc, Lệ Thiệu Đường lấy ra bản thỏa thuận làm thành hai bản, nghiêm túc nói với tôi: "Tôi nói thẳng luôn nhé, anh không phải gu của tôi. Ba tôi bảo nếu tìm được Kỷ Vân Ca về thì sẽ đổi người. Trước lúc đó, chúng ta ước pháp tam chương, đừng có ý định 'phim giả tình thật' với tôi, cũng đừng can thiệp vào chuyện riêng của tôi."
Tôi thuận theo ý cậu ấy: "Không vấn đề gì, tôi cũng có ý đó."
Gả cho cậu ấy vốn chẳng phải tâm nguyện của tôi, đạt được đồng thuận như vậy là tốt nhất. Bản thỏa thuận ghi rõ, chỉ cần Kỷ Vân Ca trở về, tôi phải vô điều kiện ký tên ly hôn với Lệ Thiệu Đường. Tất nhiên, cậu ấy sẽ đền bù cho tôi về mặt kinh tế.
"Tốt, rất sảng khoái." Lệ Thiệu Đường hài lòng gật đầu, cậu ấy tiên phong ký tên và ấn dấu vân tay, "Tôi ký trước, bản thỏa thuận này cứ để anh giữ."
Nói xong, cậu ấy chẳng thèm ngoảnh đầu lại mà bước thẳng ra khỏi phòng tân hôn.
…
Hai năm sau.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tôi cảm thấy môi và mặt mình ngưa ngứa, ram ráp. Tôi vất vả nheo mắt nhìn.
Đập vào mắt là gương mặt phóng đại đầy vẻ tuấn tú của Lệ Thiệu Đường. Một mặt em ấy dùng râu cằm cọ xát tôi, mặt khác lại luồn tay vào trong áo ngủ của tôi mà nắn bóp, "Dậy mau đi, bữa sáng làm xong cả rồi."
Tôi thiếu kiên nhẫn gạt tay em ta ra, xoay người định ngủ tiếp. Lệ Thiệu Đường đ/è lên ng/ười tôi, cười x/ấu xa: "Vẫn chưa chịu dậy à? Có phải là cần chút 'kí/ch th/ích' không?"
Tôi mơ màng lẩm bẩm: "Đừng phiền anh... cho anh ngủ thêm chút nữa..." Mấy ngày nay tôi mải mê chỉnh lý tư liệu, tối nào cũng tăng ca đến tận đêm khuya.
Lệ Thiệu Đường không chịu buông tha: "Bao nhiêu ngày rồi anh không thèm đếm xỉa đến em? Anh đã hứa hôm nay đi xem đua xe với em rồi mà. Dậy ngay, nếu không là em l/ột quần anh đấy!"
2.
Tôi vội vàng ấn ch/ặt bàn tay đang định kéo thắt lưng quần mình của Lệ Thiệu Đường lại, "Được rồi, được rồi, anh dậy là được chứ gì, em buông tay ra!"
Nếu để em ấy đạt được mục đích, e là hôm nay tôi chẳng còn làm được việc gì khác nữa.
Lệ Thiệu Đường c.ắ.n nhẹ vào vành tai tôi, lực đạo vừa phải. Em ấy phả hơi nóng vào tai tôi, thì thầm: "Giờ tha cho anh trước, tối nay anh phải bù đắp cho em đấy!"
Tôi bị em ấy nửa kéo nửa bế vào phòng vệ sinh. Như thường lệ, Lệ Thiệu Đường đã rót sẵn nước súc miệng, kem đ.á.n.h răng cũng đã nặn xong.
"Anh nhanh cái chân lên, em đi hâm lại bánh áp chảo đây." Nói xong, em ấy vù một cái chạy biến ra phòng ăn.
Tôi đứng trước gương đ.á.n.h răng, thẫn thờ nhớ lại những chuyện trong hai năm qua.
Hồi mới cưới, tôi và Lệ Thiệu Đường nhìn nhau thôi cũng thấy gh/ét, ai mà ngờ được bây giờ hai đứa lại dính nhau như sam thế này?