Không Nghe Tiếng Lạnh

Chương 13

28/05/2025 20:54

Tôi khoanh tay trước ng/ực, lạnh lùng nhìn hắn rơi lệ: "Được rồi, đừng giả vờ nữa. Nếu anh khóc đến ch*t trước mặt tôi, Trần gia sẽ không tha cho tôi đâu. Coi như tôi xin anh, để tôi sống yên ổn được không?"

Trần Hàn như muốn chộp lấy tay tôi, nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng của tôi, hắn buông thõng tay xuống trong tuyệt vọng: “Hứa Văn, anh nghiêm túc mà. Anh van em. Anh sẽ không tiết lộ mối qu/an h/ệ này với ai, chỉ cần em cho anh được ở bên..."

Tôi nhếch môi lạnh nhạt: "Anh Trần, c/ầu x/in cũng phải có thái độ của c/ầu x/in. Không cần tôi dạy chứ? Nếu quỳ xuống khẩn cầu, có lẽ tôi sẽ cân nhắc."

Ánh mắt hắn dán ch/ặt vào tôi, rồi thật sự quỳ phịch xuống. Như không cảm nhận được đ/au đớn, đầu gối đ/ập mạnh xuống nền xi măng trong khi mặt vẫn nở nụ cười đầy hy vọng.

Nhìn khuôn mặt khát khao của Trần Hàn, tôi bỗng thấy buồn cười.

"Không ngờ có ngày tôi đủ bản lĩnh khiến thiếu gia kiêu ngạo Trần Hàn tự nguyện làm tiểu tam giấu mặt." Tôi nhấc chân đạp lên đầu gối hắn.

"Tình yêu này của anh bắt đầu từ khi nào? Ba năm tôi theo đuổi anh? Một năm tôi bám đuôi anh? Hay hai năm chúng ta xa cách?"

Tôi dần dùng lực đ/è xuống: "Sáu năm. Hơn hai nghìn ngày đêm. Giờ anh xuất hiện trước mặt tôi nói yêu tôi. Trần Hàn à, vậy những tủi nh/ục tôi gánh chịu, những đ/au đớn kia tính là gì?"

Mặt Trần Hàn tái nhợt, trán hắn lấm tấm mồ hôi nhưng hắn không nhúc nhích. Hắn ngửa cổ nhìn tôi như con hạc trắng kiêu hãnh chờ d/ao phay.

Tôi đ/á hắn ngã lăn ra: "Cân nhắc xong rồi. Tôi không đồng ý. Trần Hàn, tôi không có khả năng như anh - vừa có vị hôn thê lại vừa qua đêm với tôi. Tôi yêu chồng tôi lắm, nếu anh thật sự còn chút áy náy, đừng đến quấy rầy tôi nữa."

Sau khi tôi dứt lời, hắn nằm ngửa dưới đất, tiếng nức nở khẽ vang như hạt cát lạo xạo dưới chân - không đ/au, nhưng cộm đến khó chịu.

Tôi quay lưng bỏ đi, không một lần ngoảnh lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ Kế Của Phủ Tướng Quân

Chương 5
Ta là kế thất của Bùi Diễn. Trước khi gả vào tướng quân phủ, mẫu thân nắm tay ta dặn dò: ‘Nhất định phải nuôi hư đứa con nhỏ do tiền thất để lại, con trai ngươi mới kế tục tước vị vững vàng.’ Ta gật đầu đáp ứng, trong lòng tính toán cách làm một mẹ kế độc ác. Nhưng lần đầu gặp mặt, con nhỏ gầy như cọng giá, núp sau cửa ló nửa khuôn mặt, rụt rè gọi ‘mẫu thân’. Lòng ta mềm lại, quên sạch hạ mã uy đã chuẩn bị. Mười năm sau, nàng trở thành đệ nhất tài nữ danh tiếng kinh thành, còn dẫn quân dẹp loạn Tây Nam. Hoàng đế muốn phong nàng làm quận chúa, nàng lại quỳ trước điện nói: ‘Thần nữ không cần gì cả, chỉ muốn xin một đạo sắc phong cho mẫu thân.’ Ta đứng ngoài điện, chợt nghĩ thông suốt. Không đúng rồi, ban đầu chẳng phải đã định hủy đi nàng sao?
Cổ trang
Chữa Lành
Gia Đình
0
Phục Cẩm Chương 8