Muộn Màng Mới Thấu Chân Tình

Chương 3

31/05/2026 22:53

3

"Giang Tự, tôi thích cậu."

Ba năm trước.

Lương Thận Chi đột nhiên tìm đến tôi rồi nói:

"Làm bạn trai tôi nhé?"

Anh rất cao lớn, hàng mày đậm và sắc nét.

Ánh mắt giao nhau với tôi, nhưng tôi lại chẳng thể nhìn thấu được anh.

Đầu óc tôi choáng váng.

Thế nhưng vẫn theo bản năng đáp lại:

"Được thôi."

Nói xong mới phát hiện giọng nói ấy gần như không giống của mình chút nào.

Sau đó, tôi đã nhiều lần hồi tưởng lại khoảnh khắc ấy.

Cố gắng ghi nhớ từng chi tiết một.

Đêm hè, sao trời, chiếc sơ mi xanh nhạt của Lương Thận Chi, cùng phần cánh tay lộ ra sau khi xắn tay áo, với những đường cơ bắp rõ ràng.

Tháng đầu tiên sau khi bắt đầu hẹn hò.

Tôi đã làm hết tất cả những chuyện mà suốt bảy năm yêu đơn phương, tôi từng tưởng tượng sẽ làm cùng Lương Thận Chi.

Rồi sau đó, tôi vô tình nghe thấy anh gọi điện cho ai đó.

"Chúng tôi đã ở bên nhau rồi."

Lương Thận Chi hạ thấp giọng nói với người ở đầu dây bên kia:

"Tôi không thích Giang Tự."

"Đợi đến khi tìm được chứng cứ phạm tội của Giang Dự Dân, tôi sẽ chia tay với cậu ta."

Giang Dự Dân là bố tôi.

Hóa ra ở bên tôi lại là con đường tắt để Lương Thận Chi điều tra ông.

Tay tôi đã đặt lên tay nắm cửa, nhưng cứng đờ tại chỗ.

Kết thúc sao?

Tôi tự hỏi mình.

Câu trả lời là không muốn kết thúc.

Tôi không cam tâm.

Hơn nữa tôi tin rằng bố tôi sẽ không bao giờ để anh tìm được bất cứ thứ gọi là chứng cứ phạm tội nào.

Tôi tin chắc bố là một người rất tốt.

Vì vậy, tôi tự nhủ với bản thân.

Cho anh thêm một cơ hội nữa đi.

Chỉ một lần thôi.

Biết đâu Lương Thận Chi sẽ không chịu nổi tính khí x/ấu của tôi trước.

Tôi bắt đầu nghĩ đủ mọi cách để làm mình làm mẩy, làm những chuyện mà trong mắt người ngoài hoàn toàn là đang "b/ắt n/ạt" Lương Thận Chi.

Cố tình kéo dài thời gian để anh phải đưa đón;

M/ua cho anh những chiếc cà vạt màu sắc nổi bật khác thường, rồi ép anh đeo chúng đến công ty họp;

Bắt anh tự mình mang bánh ngọt đến văn phòng, sau đó lại nói đột nhiên không muốn ăn nữa, bảo anh sang cửa hàng khác m/ua một loại khác.

...

Tất cả những chuyện đó, Lương Thận Chi đều im lặng chấp nhận.

Giả vờ như vô cùng bao dung với tôi.

Thư ký từng nói:

"Tiểu Giang tổng, bạn trai của anh dịu dàng quá, yêu anh thật đấy!"

Dịu dàng sao?

Cô ấy đâu biết.

Lương Thận Chi nhìn có vẻ dịu dàng như vậy, nhưng ban đêm lại dữ dằn đến mức nào.

Nhưng có một điều cô ấy nhất định không nhìn nhầm.

Lương Thận Chi là yêu tôi.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh, nhỏ giọng hỏi lại:

"Thích tôi chứ?"

Dường như Lương Thận Chi đã từ bỏ việc phá cửa xe.

Anh quay người nhìn tôi.

Từng chữ từng chữ nói rõ ràng:

"Giang Tự, nghe cho kỹ đây."

"Trong suốt ba năm qua, chưa từng có bất kỳ khoảnh khắc nào tôi thích cậu."

"Anh nói dối."

Tôi cảm thấy hơi lạnh, cúi đầu xuống, không nhìn vào mắt anh nữa.

"Nếu không thích tôi, tại sao anh lại thích làm chuyện đó với tôi?"

Nếu không thích tôi, tại sao mỗi lần tôi nổi gi/ận anh lại phá cửa xông vào?

Tại sao lại dùng những nụ hôn để chặn cái miệng đang không ngừng mắ/ng ch/ửi của tôi?

Lương Thận Chi luôn lý trí, điềm tĩnh.

Ai cũng cho rằng anh là người đáng để phó thác và tin cậy.

Còn tôi lại giống như một kẻ khiêu khích nhút nhát.

Vừa không ngừng muốn x/é bỏ lớp mặt nạ hoàn hảo của Lương Thận Chi.

Vừa sợ hãi một ngày nào đó anh thật sự không chịu đựng nổi nữa, rồi lộ ra ánh mắt chán gh/ét đối với tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đứa con nổi loạn

Chương 13
Hạ Minh Châu là anh trai kế của tôi. Tôi hận anh ta lừa gạt mình, cướp mất sự quan tâm của mẹ dành cho tôi, từ nhỏ đã tìm đủ cách sỉ nhục anh ta. Ở bên ngoài, anh ta là thiên chi kiêu tử, nam thần học bá của trường. Nhưng ở nhà… Cùng lắm cũng chỉ là kẻ hầu hạ, lau chân cho tôi mà thôi. “Đừng tưởng ở trước mặt mẹ tôi nói tốt cho tôi vài câu thì tôi sẽ thích anh.” “Nếu không nhờ tiền của nhà họ Lâm, bố con anh đã phá sản, lưu lạc đầu đường xó chợ từ lâu rồi!” “Anh nhớ cho kỹ, người thừa kế nhà họ Lâm là tôi. Còn anh… chẳng qua chỉ là con chó hoang ven đường!” “Đừng có ôm mấy suy nghĩ không nên có.” Tôi bịt mũi, vẻ mặt ghét bỏ, dùng chân đá nhẹ lên vai anh ta. “Cái pheromone rách nát này khó ngửi chết đi được. Cút.” Tôi vốn tưởng anh ta sẽ biết điều mà an phận. Không ngờ chỉ mới vài ngày tôi không dạy dỗ, anh ta đã học được cách mách lẻo với mẹ tôi! Sau một lần nữa bị anh trai kế đem chuyện tôi thức trắng đêm ở quán bar ra uy hiếp sẽ đi tố cáo… Tôi nổi điên đẩy anh ta ngã xuống giường. Lúc đang cởi quần áo, chuẩn bị sỉ nhục anh ta thật nặng… Trước mắt bỗng hiện lên hàng loạt bình luận trôi nổi. [Thằng em trai kế này biến thái thật đấy. Nam chính vẫn chưa thoát khỏi gia đình tái hôn à?] [Đừng vội, định mệnh của nam chính sắp xuất hiện rồi. Đợi bé Omega định mệnh giúp anh ấy giành được cổ phần công ty, thằng em trai kế chỉ có nước vào tù khóc hận thôi.] [Mẹ của thằng em kế trên đường đi cầu xin thay nó thì gặp tai nạn xe cộ qua đời. Tai họa này chuẩn bị nhận kết cục nhà tan cửa nát nhé.] [Ôi~ đứa em trai ngu ngốc của chúng ta…]
266
4 Chiều Chuộng Chương 13
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 100: Thi Thể Nữ Trong Quan Tài
12 Lãnh Sam Sau Mưa Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm