Chỉ một mình Mạnh Dã đ/au khổ thì sao đủ chứ?
Đã là hai tên l/ừa đ/ảo, đương nhiên phải cùng nhau đ/au khổ mới hả dạ!
Để Mạnh Dã một mình phòng không gối chiếc suốt mấy ngày liền.
Tôi không biết liệu anh ta có luyện được 'cánh tay thép' hay không.
Nhưng tôi biết b/ệnh của mình, nếu không tìm được người giúp đỡ, tôi thực sự sắp n/ổ tung rồi.
Trong phòng nghỉ của tiệm hoa.
Một tay tôi cầm điện thoại quay phim, tay kia th/ô b/ạo và tà/n nh/ẫn tự giải quyết cơn b/ệnh.
Loay hoay mãi mà vẫn không thể giải thoát.
Cuối cùng, tôi dứt khoát gửi đoạn video đó cho Mạnh Tuân.
"Cậu giúp tôi giữ bí mật, cái này... coi như th/ù lao được không?"
Giọng tôi yếu ớt, đầy vẻ cầu khẩn.
Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi gửi lại tin nhắn.
【Đang ở đâu?】
Tôi cười lạnh, cứ thế lặng lẽ nhìn chằm chằm vào điện thoại năm phút, rồi mới giả vờ như đã do dự rất lâu mà gửi địa chỉ cho hắn.
Nửa tiếng sau, Mạnh Tuân đẩy cửa tiệm đang treo biển tạm nghỉ, bước vào trong.
Chú thỏ nhỏ mắt đỏ hoe, nhìn hắn đầy đáng thương.
Chiếc cổ trắng ngần cố chấp vươn lên.
"Cậu nhất định phải làm chuyện có lỗi với anh trai mình sao?"
Trong mắt Mạnh Tuân đầy vẻ xót xa, nhưng cuối cùng hắn vẫn tà/n nh/ẫn, cứng giọng nói: "Là anh ấy có lỗi với tôi trước!"
Tôi lười nói nhảm với hắn thêm nữa.
Lồng ngựk tôi sắp căng tức đến n/ổ tung rồi.
Tôi quay mặt đi, cởi khuy áo, vẻ mặt đầy sự anh dũng hy sinh vì tình yêu.
"Đến đây đi!"
Đôi mắt rắn của hắn còn đỏ hơn cả mắt thỏ.
Giọng nói tràn đầy đ/au đớn.
"Cậu để ý đến anh ta như vậy sao? Mạnh Dã... Mạnh Dã anh ta có gì tốt chứ!"
"Cậu thì hiểu cái gì?"
Tôi gào lên với hắn.
"Từ nhỏ đến lớn, tôi vốn không phải là người hướng ngoại, họ thích tôi, chẳng qua cũng chỉ là thích vẻ bề ngoài của tôi thôi."
"Thời gian lâu dần, họ luôn nói với tôi rằng: Tuyên Tuyên à, có một khuôn mặt xinh đẹp, nhưng tính cách lại nhạt nhẽo vô cùng, chẳng có chút thú vị nào cả."
"Chỉ có Mạnh Dã, anh ấy thích tôi, anh ấy thấy tôi thú vị, ngay cả khi tôi chỉ là một con thỏ không có gì khác biệt với những con thỏ khác, anh ấy vẫn thấy tôi là đ/ộc nhất vô nhị."
"Anh ấy yêu tôi, bao dung tôi, từng chút một giúp nội tâm tôi trở nên phong phú, bước ra khỏi sự tự ti, tôi yêu một người như vậy thì có gì sai?"
Ban đầu tôi còn định diễn kịch để hắn thấy tội lỗi vì đã lừa tôi mà đ/au khổ đến ch*t.
Nhưng nói đến cuối cùng, thực ra kẻ bị che mắt trong bóng tối như tôi mới là người đ/au khổ nhất.
Một người là người yêu đã dắt tôi bước ra khỏi màn sương m/ù, một người là người yêu đã kiên nhẫn nuôi dưỡng tôi bên cạnh.
Họ đều là người yêu của tôi, đều là người tôi yêu.
Nhưng họ, lại là hai người khác nhau.
Đồ l/ừa đ/ảo.
Tôi nức nở khóc lớn thành tiếng.
Mạnh Tuân do dự, khựng lại, cuối cùng vẫn vươn tay ôm ch/ặt lấy tôi vào lòng.
"Bảo bối, đừng khóc nữa."