Thủ Tuế

Chương 28

01/05/2025 11:38

Giữa trưa, đúng 12 giờ.

Tôi bước ra ban công.

Bà nội ngồi thừ trên ghế, vẻ mặt đờ đẫn khác thường.

Hình ảnh bà phát đi/ên lúc sáng vẫn còn ám ảnh tôi.

Tôi lùi lại giữ khoảng cách an toàn.

Đột nhiên bà quay phắt người.

Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cảm xúc trên gương mặt nhăn nheo của bà biến ảo khôn lường.

Cuối cùng, những giọt nước mắt lăn dài trên má bà:

"Tiểu Lạc... lại đây với bà..."

Tôi dè dặt bước lại gần.

Bàn tay gân guốc của bà run run xoa lên đỉnh đầu tôi:

"Bà già này... cả đời chỉ mong thấy nhà mình đoàn viên... nhưng cháu cứ ốm yếu triền miên..."

"Ngày ấy nhìn cháu bé bỏng tội nghiệp, bị bệ/nh tật hành hạ đến teo tóp đi... tim bà như d/ao cứa..."

"Bệ/nh viện bảo vô phương c/ứu chữa... bà đâu cam tâm? Cháu gái bà phải sống đến trăm tuổi chứ... làm sao để bà già này đầu bạc tiễn đầu xanh đi được..."

"Thế là bà tìm cách khác... mọi người đều phản đối... nhưng bà vẫn thỉnh nó về... về sau... bà quên mất... quên mất lời dặn quan trọng nhất..."

Tôi ch*t lặng.

Dù thuở nhỏ cơ thể tôi yếu ớt, nhưng tôi chưa từng biết mình từng mắc bệ/nh nan y.

"Quy tắc số 12: Giữa trưa có thể ngủ trưa cùng bà trên ban công. Ánh nắng lúc này rất ấm áp. Nếu bà nói điều gì vào buổi trưa, hãy tin tưởng tuyệt đối.’

Theo quy tắc này, những lời bà nói lúc này là đáng tin.

"Lời dặn nào ạ?" Tôi sốt sắng hỏi dồn.

Bà cúi gằm mặt, bỗng phát ra tiếng cười khằng khặc.

Đột nhiên bà ngẩng phắt lên, đôi mắt đục ngầu đóng băng trong ánh nhìn tối sầm:

"NÓ THÍCH ĂN THỊT TƯƠI NHẤT!"

Tôi "hự" một tiếng, bản năng mách bảo tôi lúc này bà đang rất bất thường!

Vừa định quay người chạy, cổ tay tôi đã bị siết ch/ặt trong bàn tay g/ầy quắt.

Đôi mắt đục ngầu của bà đen kịt như hũ nước mắm cặn:

"Bà mang cho nó bao nhiêu là thịt... nhưng nó đều không hài lòng... vì nó muốn thứ tươi roj rói... TƯƠI NHẤT!"

Tôi vùng vẫy đến nghẹt thở mới thoát được, tức tốc lao vào phòng đóng sập cửa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đom Đóm Mây

Chương 6
Tại yến tiệc ngắm hoa, thế tử Vĩnh Định Hầu nhặt được chiếc trâm cài của đích nữ Thừa tướng đánh rơi. Trưởng công chúa hứng khởi muốn làm mai cho hai người họ. Ta lặng lẽ tiến lại gần xem náo nhiệt, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng chữ: 【Đến rồi, đến rồi! Hiện trường định tình của tiểu thư và thế tử đây rồi!】 【Hừ hừ, thực ra tiểu thư là người trọng sinh trở về, đối mặt với lời làm mai của Trưởng công chúa, nàng kiên quyết khước từ. Đời này, nàng quyết không làm tấm khiên chắn cho chân ái của thế tử nữa.】 【Thế tử thấy tiểu thư từ chối, liền nói dối rằng chân ái của mình là Hoa Vân Huỳnh, rồi rước nàng ta vào phủ.】 【Đúng vậy, đúng vậy, kết quả không ngờ lại rước về một con cọp cái, ngày ngày bị Hoa Vân Huỳnh bạo hành, gã tra nam này không chịu nổi, bắt đầu con đường truy thê hỏa táng tràng. Kết quả tiểu thư sự nghiệp thành công rực rỡ, căn bản không cần đàn ông, vả mặt gã tra nam đau điếng, xem mà hả dạ vô cùng!】 Ta hít một hơi khí lạnh, sao chuyện này lại liên quan đến ta? Liền lắc đầu thở dài: "Thẩm tiểu thư vốn ngưỡng mộ bậc anh hào như Quán Quân Hầu, thế tử Vĩnh Định Hầu... chậc chậc, vẫn còn kém xa." "Tương Vương hữu mộng, Thần Nữ vô tâm, thật đáng tiếc thay."
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
1
Cẩm Đường Chương 5
Thu Lê Chương 6