Chẳng Còn Nghe Hơi Lạnh Vọng Về

Chương 8

02/06/2026 20:53

Vừa bước ra khỏi cửa, tôi vừa nhắn tin cho Thẩm Thanh Hòa.

[Chuẩn bị ức bò đi, sắp về đến nhà rồi. Với lại, giúp em viết CV với, c/ầu x/in đó.]

Một đồng tiền làm khó kẻ anh hùng.

Văn phong của anh ấy tốt hơn tôi, hy vọng có thể giúp tôi tìm được một công việc lương tháng năm ngàn.

Sau lưng vang lên tiếng thở dốc dữ dội, Trần Hàn dường như đang phải chịu đựng một nỗi đ/au đớn tột cùng, r/un r/ẩy cất tiếng: "Vì hắn ta, đến cả công việc em cũng không cần nữa sao?"

Tôi biết Trần Hàn đang đi theo ngay sau mình, nội dung trên màn hình điện thoại hắn đều nhìn thấy rõ mồn một.

Thấy tôi không màng để tâm đến hắn, Trần Hàn vươn tay giữ ch/ặt vai tôi, ép tôi phải quay lại nhìn hắn: "Hứa Văn, em nhìn anh đi!"

Tôi đ/è ch/ặt lấy bàn tay đó, xoay ngược lại một vòng, hích vai ra sau, trực tiếp ném hắn ngã vật qua vai xuống đất.

Tốt lắm. Bao năm qua thân thủ của tôi vẫn không hề thụt lùi.

Trần Hàn chới với ngã bệt dưới đất, chẳng biết là không muốn chấp nhận sự thật hay là đã bị tôi quật cho ngây người ra rồi. Hắn cứ dùng ánh mắt đ/au thương ấy nhìn tôi, tựa như tôi vừa làm ra chuyện gì tội á/c tày trời lắm vậy, cứ chăm chăm nhìn tôi, lẩm bẩm tự nói với chính mình: "Tiểu Văn, em nói xem gã họ Thẩm kia sẽ chọn như thế nào? Chọn em, hay là chọn công việc..."

Khoảng thời gian ngọt ngào nhất của hai chúng tôi, hắn vẫn thường thích gọi tôi như thế. Giữa những lúc tai chạm má kề, nghe hắn dùng chất giọng khàn khàn ấy gọi mình, tôi đã từng ngây thơ cho rằng đó chính là tình yêu.

Còn bây giờ nghe lại, tôi chỉ thấy thật buồn nôn.

Tôi vung chân đạp thẳng vào ng/ực hắn, làm hắn ngã lăn ra đất. Giẫm lên lồng ng/ực hắn, tôi gằn từng chữ: "Trần Hàn, đừng để tôi phải kh/inh bỉ anh. Nếu anh dám động đến Thẩm Thanh Hòa, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho anh đâu. Kẻ đi chân đất không sợ người đi giày, anh đừng tự chuốc lấy phiền phức cho mình."

Cú đ/á này tôi không hề nương sức, hắn ho khan hai tiếng, nghiêng đầu khạc ra bọt m/áu. Thế nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực lên, hai tay ôm vòng lấy mắt cá chân của tôi, đầu ngón tay nóng bỏng miết ch/ặt lấy phần xươ/ng cổ chân: "Tiểu Văn, anh nhớ em lắm..."

Cái thế giới này đi/ên rồi sao? Hay là Trần Hàn đi/ên rồi?

Thậm chí tôi còn chẳng dám giáng cho hắn một cái t/át, tôi cảm thấy hắn sẽ thật sự li /ếm tay tôi mất.

Vậy nên tôi bồi thêm cho hắn một cước nữa, rồi vắt chân lên cổ mà chạy trốn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nợ Một Chén Rượu, Nợ Cả Đời Người

Chương 15
Sau năm thứ hai kể từ khi tôi đỡ đạn thay cho Hách Lăng Châu. Thân phận nằm vùng của tôi đã bị bại lộ. Trong ngục tối lạnh lẽo. Đầu ngón tay thô ráp của anh nghiền mạnh lên tuyến thể sau gáy tôi. Giọng nói lạnh như băng: "Sở Tiểu Cửu, rốt cuộc cậu có mục đích gì?” Tôi cố gắng cong khóe mắt, cười hì hì đáp: “Muốn ở bên anh.” Hách Lăng Châu cười lạnh một tiếng. Ra lệnh cho thuộc hạ tiê/m vào người tôi một lượng lớn thu/ố/c dẫn d/ụ. “Đừng!” Tôi hoảng hốt. Khàn giọng cầu xin anh: “Tuyến thể của tôi từng bị thương, tiêm thứ này vào sẽ chết mất...” “Lại lấy vết thương cũ ra uy hiếp tôi?” Hách Lăng Châu thản nhiên nói: “Đợi khi cậu thật sự chết rồi, tôi sẽ tin cậu.” Thế là tôi ngơ ngác nhìn anh. Ngừng giãy giụa.
6.58 K
2 Nacho Chương 22
3 Thiếu Gia Và Chó Chương 13
8 LÀNG MỸ NHÂN Chương 6
9 Lột Da Chương 13
12 Chiêu Hồn Dẫn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm