Khách sạn âm dương

Chương 5

08/09/2023 16:06

Bước vào căn phòng của khách sạn, tôi nhăn mày.

Mùi hương trong phòng rất khó ngửi, giống như mùi sắt bị han gỉ.

Hơn nữa, kể từ sau khi bước vào phòng, cái cảm giác bị người khác giám sát lại càng trở nên rõ ràng hơn, giống như trong bóng tối đang có một đôi mắt phát ra ánh sáng xanh lục nhìn chằm chằm vào tôi qua khe hở tối tăm.

Nhìn chằm chằm tới mức sau lưng tôi cảm thấy rét buốt từng cơn, da đầu tê dại, cơ bắp sau lưng co ch/ặt lại.

Vì cảm giác càng lúc càng rõ ràng hơn đằng sau mình đang bị nhìn chằm chằm, nên trong lòng tôi cũng vô cùng hoảng hốt.

Trực giác mách bảo tôi rằng, anh ta đang ở gần đây!

Càng ngày càng gần rồi.

Ba bước…

Hai bước…

Một bước!

Tôi quay phắt đầu lại, nhanh chóng quét một vòng.

Trong phòng chỉ có một chiếc giường lớn và một chiếc tủ quần áo, không có người, cũng không có mấy thứ như kiểu ống kính máy quay.

Tôi đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, lại là ảo giác sao?

Kỳ lạ, thật sự rất kỳ lạ, kể từ sau khi bước vào khách sạn này, tôi luôn cảm thấy chỗ nào cũng không đúng lắm, chỗ nào cũng q/uỷ dị.

Nhưng tôi không thể vứt gánh giữa đường được. Cho dù có phải ch*t thì tôi cũng muốn tìm ra được tung tích của anh trai!

Bỏ hành lý xuống, tôi gọi điện thoại cho bạn thân thì nhận được thông báo máy bận.

Không yên tâm nên tôi bèn gửi cho cậu ấy một tin nhắn:

“Cậu đang ở đâu vậy?”

Cậu ấy trả lời lại ngay:

“Mình đi qua nhà ông ngoại nên định ở đây một khoảng thời gian.”

Thế này thì cũng kỳ quái luôn, gọi điện thoại thì không nghe nhưng nhắn tin thì lại trả lời trong giây lát.

Xem xét một hồi, không có nơi nào kỳ lạ cả.

Trừ một chỗ.

Đồng hồ trong phòng này dừng lại ở 22:17.

Tôi nhấc tay lên, đồng hồ trên tay tôi cũng dừng lại ở 22:17.

Nhưng trước khi vào khách sạn, tôi còn cố ý nhìn thời gian mà, vẫn chưa tới tám giờ nữa.

Tính đi tính lại thì bây giờ chắc có lẽ cũng chưa tới 20:15.

Sao giờ lại thành 22:17 rồi?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm