“Đây đều là phương pháp nhập môn tu luyện, thổ nạp linh khí cơ bản nhất.”

Ta che miệng cười, giơ một ngón tay.

“Một giá, một trăm lượng. M/ua không?”

Người kia kinh ngạc.

“Không phải chứ? Đạo trưởng, sách lệch lạc thế này mà b/án một trăm lượng?”

Ta đáp:

“Nói thừa. Đứng đắn thì thu ngươi nhiều tiền vậy làm gì?”

Người kia cười hề hề.

“Cũng đúng.”

Sau đó lập tức một tay giao tiền một tay nhận hàng. Tống Vi Trần khó hiểu mở sách. Chỉ liếc một cái, mặt lập tức đỏ bừng vì tức.

“Trầm Tội!”

“Ơ, ta đây.”

Ta cười đến rung cả vai. Ngay từ lúc bày quầy, ta đã lén sửa toàn bộ sách tu luyện nhập môn của hắn thành xuân cung đồ giới hạn dành cho nam nhân với nam nhân. Đường đường tiên quân mà giữa đường công khai b/án xuân cung đồ. Quả thật bại hoại thanh danh.

Ta ghé vào tai hắn.

“Tiên quân, ngươi nói xem nếu chúng ta bị quan phủ bắt… đệ đệ ngươi có mang tiền đến chuộc không?”

“Trầm Tội.”

Tống Vi Trần siết cây sáo trong tay đến kêu răng rắc. Gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay trắng nõn. Hắn bỗng quay đầu, sát khí đầy người. Sau đó đưa một miếng bánh đào giòn đến bên miệng ta.

“Không có lần sau.”

Ta ngẩn người. Không ngờ chỉ vì lúc đi ngang ta nhìn thêm một cái, Tống Vi Trần đã m/ua bánh cho ta. Ta lập tức cười.

“Tiên quân tốt.”

“Nếu ta đi trên đường nhìn trúng một cô nương xinh đẹp… ngươi có bắt người về nhà giúp ta không?”

Tống Vi Trần lập tức nhíu mày, giọng có phần hung dữ.

“Đừng hòng.”

Trời bắt đầu mưa lất phất. Tống Vi Trần dùng linh lực tạo một kết giới vô hình, chặn mưa ở bên ngoài. Lúc ấy, một lão phụ g/ầy trơ xươ/ng, sắc mặt tiều tụy, bước từng bước khó nhọc đến trước quầy ta.

“Bịch” một tiếng quỳ xuống.

Bên cạnh bà còn có một tiểu nữ q/uỷ yếu ớt, cả người đầy m/áu. Nữ q/uỷ chỉ chừng hai ba tuổi, c.h.ế.t vô cùng thê thảm. Lúc này đang bay trên không, cố che mưa cho lão phụ.

Nhưng nước mưa xuyên qua h/ồn phách gần như trong suốt của nó, từng giọt từng giọt rơi xuống người bà.

“Đạo trưởng, xin cho ta một lá chiêu âm phù đ/ộc nhất ở đây.”

Ta liếc bộ váy vải bẩn thỉu chằng chịt miếng vá trên người bà.

“Ngươi không m/ua nổi đồ của ta.”

Lão phụ ngẩng đầu.

“Đạo trưởng, ngài có thu h/ồn phách không?”

“Chỉ cần có thể b/áo th/ù, ta nguyện b/án h/ồn phách cho ngài, mặc ngài xử trí.”

Nữ nhân ấy mới hai mươi tuổi, là con gái đ/ộc nhất trong nhà. Sau khi phụ thân qu/a đ/ời, trượng phu vốn ở rể lập tức trở về tông tộc, nhà chồng chiếm hết toàn bộ gia sản của nàng. Trượng phu đối xử với nàng cũng xem như dịu dàng.

Nhưng nàng mãi không sinh được con trai, bị mẹ chồng ngày ngày giày vò. Vì muốn gia đình yên ổn, nàng chỉ có thể nhẫn nhịn, cuối cùng còn chủ động khuyên chồng nạp thiếp. Trượng phu nàng cũng rơi nước mắt rồi viên phòng với tiểu thiếp, không bao lâu tiểu thiếp liền mang th/ai.

Đôi mắt đục ngầu của nữ nhân chảy ra huyết lệ.

“Mẹ chồng ta nghe tiểu thiếp xúi giục, nói Bảo Nhi khắc nam t.h.a.i trong bụng nàng ta.”

“Nhân lúc ta với tướng công ra ngoài uống rư/ợu, mẹ chồng cùng tiểu thúc t.ử đ.â.m kim vào đỉnh đầu Bảo Nhi, l/ột da, dập xươ/ng.”

“Tướng công ôm t.h.i t.h.ể tàn khuyết của Bảo Nhi khóc đến ngất.”

“Sau khi tỉnh lại, hắn cãi nhau một trận với mẹ và đệ đệ.”

“Nhưng khi bình tĩnh lại, hắn lại ngăn ta đi báo quan.”

“Tướng công quỳ xuống khóc c/ầu x/in ta.”

“Hắn nói hắn đã không còn nữ nhi, không thể lại không còn mẹ.”

“Ta không chịu, bọn họ liền nói ta đi/ên, nh/ốt ta trong kho củi.”

“Bảo Nhi đáng thương của ta… đến thi cốt cũng chẳng còn.”

“Còn bọn họ hiện giờ đang vui vui vẻ vẻ tổ chức tiệc đầy tháng cho con trai tiểu thiếp.”

Ta c.ắ.n một miếng bánh đào. Ừm. Ngon thật. Sau đó ta nhíu mày.

“Đúng là hồ đồ hết t.h.u.ố.c chữa.”

“Nam nhân ngươi thích mẹ hắn đến vậy, hai người bọn họ thân càng thêm thân chẳng phải tốt sao? Ngươi chen vào làm gì?”

Ta nhìn bà từ đầu đến chân.

“Nhìn bộ dạng nghèo kiết x/ác này, chắc một văn cũng chẳng lấy ra nổi.”

“Dập đầu với bản tọa chín cái đi.”

“Đa tạ đạo trưởng!”

Nữ nhân lập tức phủ phục xuống đất, thành kính dập đầu. Dập đến m.á.u b.ắ.n tung tóe. Ta quay đầu nhìn Tống Vi Trần, nửa làm nũng nửa châm chọc.

“Tiên quân, làm sao đây? Ta lại sắp làm chuyện á/c rồi.”

Tống Vi Trần không nói gì. Chỉ cởi ngoại bào còn ấm của mình, cẩn thận khoác lên người ta. Tống Vi Trần trước giờ chính trực… Lại mặc nhiên để ta luyện q/uỷ g.i.ế.c người.

Ta luyện hai mẹ con thành một đôi q/uỷ sát, để bọn họ g.i.ế.c sạch tất cả những kẻ từng h/ãm h/ại mình. Người vợ x.é to.ạc lồng n.g.ự.c trượng phu. Đứa con gái mọc đầy răng nhọn. Nực cười nhất là tên nam nhân yếu đuối kia.

Hắn khóc đến đầy mặt nước mắt, không ngừng đ/au khổ nói với vợ con:

“Xin lỗi.”

“Xin lỗi…”

Tống Vi Trần chứng kiến toàn bộ, nhưng không hề có ý định ngăn cản.

Ta hỏi:

“Tiên quân, sao ngươi không quản?”

“Đôi q/uỷ sát này ăn th!t chí thân. Xuống U Minh sẽ phải vào địa ngục đấy.”

Tống Vi Trần nghiêng ô về phía ta nhiều hơn.

“Ít nhất… hai mẹ con họ sẽ không bao giờ phải chia lìa nữa.”

“Không phải sao?”

Bị hắn nói trúng tâm tư, ta khó chịu quay mặt đi. Hai mẹ con ấy lúc sống bị người ta ức h.i.ế.p đủ điều. Làm q/uỷ còn tốt hơn làm người. Ít nhất sẽ không tiếp tục để người khác mặc sức làm th!t.

Nhưng từ lúc nào Tống Vi Trần lại trở nên thông suốt, còn có chút tà tính thế này? Năm đó, hắn rõ ràng còn liều mạng ngăn ta b/áo th/ù Trần thị.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NUÔI ALPHA NGỐC ĐẾN MANG THAI, HẮN KHÔI PHỤC TRÍ NHỚ LIỀN ĐÁ TÔI

8
Tôi là một Beta nghèo rớt mồng tơi, chẳng được học hành đến nơi đến chốn, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc kiếm sống. Bên cạnh tôi còn có một người bạn đời Alpha đầu óc không được bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất khá. Tên ngốc ấy chẳng biết kiếm tiền, làm việc gì cũng vụng về, đã vậy còn ăn khỏe đến mức đáng sợ. Một mình hắn có thể ăn hết khẩu phần của hai ba người, từ miếng cơm, manh áo cho đến chỗ ngủ, tất cả đều dựa vào tôi nuôi. Thế mà sau khi tôi mang thai, hắn lại tình cờ khôi phục trí thông minh cùng toàn bộ ký ức đã mất. Tên Alpha ngốc nghếch ngày nào cứ bám lấy tôi như chó con, cuối cùng trở về thân phận thật sự của mình, trở thành thiếu gia hào môn cao cao tại thượng. Chú chó ngoan từng quấn lấy chân tôi, ngày ngày chờ tôi tan làm về nấu cơm, chỉ sau một đêm đã biến thành một người lạnh lùng, kiêu ngạo đến xa lạ.
Boys Love
0
Ôn Chúc Chương 14