Thiếu gia ăn nấm, quả dại, thậm chí là rau dại, mặt mày xanh xao cả lại.
Nhưng anh nhất quyết không thèm đụng đũa vào đống th!t nướng của tôi.
Tôi đành phải ăn hết chỗ th!t nướng nhạt nhẽo đó dưới ánh mắt đầy phẫn nộ của anh.
Thiếu gia bảo tôi đúng là yêu quái gấu, ở nơi này cứ như về nhà đẻ vậy.
Tôi không phản bác, chỉ cân nhắc làm sao để cầm cự đến khi đội c/ứu hộ tới.
Đêm xuống mưa to, thiếu gia tựa vào căn nhà cây tạm bợ tôi dựng.
Tôi ôm cây giáo đứng canh dưới gốc, mặc cho những hạt mưa to như hạt đậu trút xuống xối xả.
Thiếu gia không nhìn nổi nữa.
"Gấu, vào đây."
Bên trong rất hẹp, nếu tôi vào sẽ chèn ép thiếu gia.
Chưa kịp từ chối, anh đã nheo mắt.
"Đừng ép tôi phải ra ngoài tóm cậu đấy."
Tôi đành leo lên cây.
Thật sự rất chật, tôi không thể thẳng lưng nổi, vô cùng lúng túng.
Nhất là khi cứ vô tình chạm vào thiếu gia, tim tôi cứ đ/ập liên hồi như con nai nhỏ va vào lồng ngựk.
Vì khoảng cách quá gần, thiếu gia cũng nghe thấy tiếng tim đ/ập của tôi.
Anh chống cằm, mỉm cười hỏi: "Cậu là con gấu ngốc à?"
Không giống như đang mỉa mai, ngược lại giống như đang tán tỉnh hơn.
Tôi x/ấu hổ đến mức không dám nhìn anh, anh lại càng cười, cười xong lại nhìn chằm chằm vào tôi.
Đêm khuya nhiệt độ xuống thấp, thiếu gia co quắp lại thành một cục.
"Lạnh."
"Ôm tôi đi."
"Không được, không được đâu." Tôi lắc đầu lia lịa.
Anh khẽ cười thấp.
"Đồ ngốc."
Sau đó lại ra lệnh.
"Mau lên, ôm tôi đi."
Giọng điệu không cho phép từ chối, tôi do dự một lát, cởi bỏ bộ quần áo đang nhỏ nước, ôm thiếu gia vào lòng.
Thiếu gia cao 1m8, nhưng trong lòng tôi lại trông vô cùng mảnh khảnh.
Đầu ngón tay anh lướt qua cơ ngựk, cơ bụng và những chỗ khác của tôi.
"Thảo nào có thể đá/nh ch*t báo, cơ bắp này còn cứng hơn cả đ/á."
"Thật ra nếu không có tôi là gánh nặng này, cậu sớm đã thoát hiểm rồi."
"Lương tháng có 100 ngàn, có đáng để đá/nh đổi mạng sống không?"
Tôi nói: "Lính đá/nh thuê phải có đạo đức nghề nghiệp."
"Đã nhận tiền công thì phải hoàn thành nhiệm vụ, đó là quy tắc trong nghề."
"Hơn nữa..."
Anh hỏi: "Hơn nữa cái gì?"
Tôi đỏ mặt, lắc đầu lia lịa.
Không dám nói, chỉ cần là anh, dù không có tiền công, tôi cũng nguyện lòng bảo vệ anh đến tận cùng cuộc đời.
Nhưng anh dường như hiểu được tâm tư của tôi, cười rất dịu dàng.
"Hùng Kim Sơn, cậu đúng là một con gấu thật thà."
"Nhưng mà, tôi không gh/ét cậu đâu."
Tôi không hiểu ý nghĩa của phép ẩn dụ này, chỉ biết khi nghe vế sau, trong đầu tôi lập tức b/ắn pháo hoa đùng đùng.
Tai thiếu gia ửng đỏ đầy quyến rũ, anh ngáp một cái, điều chỉnh tư thế, tựa vào ngựk tôi.
"Ôm ch/ặt chút, tôi ngủ đây."
"Vâng."
Tôi ôm anh, không dám dùng quá nhiều sức.
Sợ làm anh g/ãy vụn mất.
Thế nhưng, nhìn gương mặt thả lỏng khi ngủ của người trong lòng, tôi lại không kìm được mà siết ch/ặt vòng tay thêm một chút.
Thiếu gia của đêm nay là của tôi.
Chỉ thuộc về một mình tôi.
Thật sự muốn bẻ g/ãy chân anh, để ở nơi không một bóng người này, chúng tôi mãi mãi bên nhau.
Không có mãi mãi.
Chỉ có nửa tháng.
Một chiếc trực thăng xuất hiện trên không trung, đưa tôi và thiếu gia trở về thành phố.
Lúc đó chúng tôi đã ở bìa rừng, dù trực thăng không tới, tôi cũng có thể cõng thiếu gia ra ngoài.
Thiếu gia được đưa vào phòng phẫu thuật, tôi chỉ bôi chút i-ốt.
Thiếu gia tỉnh dậy sau phẫu thuật, việc đầu tiên là hỏi tình hình của tôi, sau đó tức đến bật cười.
"Sống sót trong rừng mưa nửa tháng mà chỉ bị trầy xước da thôi à?"
Anh không tin, sai người ấn tôi đi kiểm tra.
Kết quả là hoàn hảo.
Ngay cả những vết thương khi chiến đấu với thú dữ cũng đã sớm lành lặn.
Thiếu gia cẩn thận lật xem báo cáo kiểm tra, cuối cùng hỏi tôi.
"Thật lòng đi, cậu có phải yêu quái gấu không, yên tâm tôi không nói cho người khác đâu."
Tôi là con người mà.
Con người bằng xươ/ng bằng th!t.
Một người đàn ông liếc nhìn tôi một cái, dịu dàng nói với thiếu gia: "Em không sao là tốt rồi."
Thiếu gia cũng mỉm cười dịu dàng với anh ta.
"Cảm ơn anh đã đến c/ứu tôi, Kiêm Bạch."
Nụ cười dịu dàng tao nhã như vậy, thiếu gia chưa từng dành cho tôi.
Nhưng là một vệ sĩ đủ tiêu chuẩn, tôi chỉ có thể đứng canh ngoài phòng b/ệnh.
Hệ thống lại xuất hiện.
[Thấy chưa, người đàn ông bên trong đó chính là đối tượng tranh giành của thiếu gia thật và giả – nam chính Long Kiêm Bạch]
Tôi nhìn vào trong, đúng lúc thiếu gia cũng nhìn ra, vẻ mặt có chút ngơ ngác.
Hệ thống hét lên đầy mê trai.
[Thảo nào thiếu gia thật và giả lại vì nam chính mà sống ch*t với nhau, nam chính đúng là đẹp trai, có sức hút lại có trách nhiệm, tôi cũng đổ gục rồi]
Tôi ngồi xổm ở góc tường, thấy rất bực bội.
Thằng cha đó trông mặt như búng ra sữa, có sức hút ở đâu chứ?
Đúng lúc này, lại có người hùng hổ định xông vào phòng b/ệnh.
Tôi giơ tay chặn hắn lại, hắn còn muốn xông vào.
Tôi tiện tay nhấc bổng hắn lên, hai chân hắn khua khoắng giữa không trung.
"Buông tôi ra, con gấu ch*t ti/ệt này –"
Hệ thống cũng liều mạng ngăn cản.
[Ký chủ anh đang làm gì vậy, đây là thiếu gia giả, là đối tượng công lược của anh –]
Cửa mở, Long Kiêm Bạch lạnh lùng nhìn tôi.
"Buông cậu ấy ra."
Tôi lại nhìn thiếu gia, thiếu gia vẻ mặt không vui, nhưng hơi gật đầu với tôi.
Tôi thả thiếu gia giả xuống, thiếu gia giả tức gi/ận t/át tôi một cái.
Tôi không hề động đậy, hắn lại ngồi bệt xuống đất kêu thảm thiết.
"đ/au quá, đ/au quá đi mất!"
Thiếu gia giả bị g/ãy xươ/ng rồi.
Long Kiêm Bạch không màng đến thiếu gia, vội vàng bế thiếu gia giả đi tìm bác sĩ.
Hệ thống vẫn đang hóng hớt.
[Theo cốt truyện, giờ này anh ấy hẳn là đã gh/en t/uông đi/ên cuồ/ng rồi]
[Anh ấy không ngờ nam chính lại bỏ rơi mình, bế thiếu gia giả đi mất]
[Tiếp theo anh ấy sẽ phái người b/ắt c/óc thiếu gia giả, hànhz hạz dã man]
[Ký chủ, mau ngăn cản đi]
Trên giường, thiếu gia nhìn tôi, vẻ mặt trầm tư.