Quỳ mấy canh giờ, lúc đứng dậy ta đi còn r/un r/ẩy như ông lão tám mươi tuổi. Hạ Quy Châu dìu thân tàn m/a dại của ta, hai đứa lén lút trèo tường đi tìm Lý Thanh Dương.

Chuyện cụ thể không nhắc lại, tóm lại là ta với hắn vừa dỗ vừa ép, cuối cùng cũng moi được lời thật: Lý Thái phó quả có chút tình cảm chẳng tiện nói ra với tiểu công chúa. Người ta là kẻ có gánh vác, cũng chịu nhận trách nhiệm, hứa ngày mai sẽ tự mình giải thích rõ ràng.

Còn việc Hạ Quy Châu nhìn ra Lý Thái phó có ý, thì ta chịu, mắt ta chẳng hề nhận thấy.

Hoàng hậu thấy chúng ta xử lý nhanh gọn thì cực kỳ hài lòng, thưởng cho chúng ta một chuyến đi Giang Nam gọi là hưởng “thế giới riêng của đôi lứa”.

Hừ, nghe thì đẹp, thực ra là phái đi tra án.

Ngày tháng nhắm mắt mở ra liền trôi qua, thoắt cái đã đến đầu hạ. Giang Nam vào hạ mưa nhiều, dễ phát sinh lũ lụt, lại gặp đúng năm đê điều hư hỏng, quan chức địa phương không nghe lời khuyên, để vỡ đê, nhà cửa trôi, ruộng đồng ngập, còn bùng phát ôn dịch, dân chúng ch*t chóc vô số. Ấy vậy mà vị Thứ sử Giang Nam lại gi*t hại quan viên chuyên trách trị thủy, vu cho ông ta tội giấu diếm tình hình nước lũ.

Hoàng hậu vốn có thói quen: muốn biết vận nước, ắt phải nhìn từ lòng dân. Bà thường âm thầm phái người đi tứ xứ dò xét dân tình.

Lần này, thuộc hạ Hoàng hậu đã bí mật bảo vệ gia quyến của vị quan bị hại, đưa họ vào kinh thành. Phụ thân ta lại ngầm ra tay, để bọn họ thuận lợi dâng trạng. Ngự sử đài lập tức ầm ĩ, yêu cầu nghiêm trị. Hoàng thượng cũng gi/ận dữ, nhưng rốt cuộc vẫn còn phải cân nhắc: Thứ sử Giang Nam chính là nhi tử biểu thúc của Lưu Quý phi. Chuyện này liệu có dính đến cả nhà họ Lưu không? Mà Hoàng thượng thương yêu Lưu Quý phi cùng Tứ hoàng tử như bảo bối, há dễ để liên lụy?

Phía Ngũ hoàng tử thì khỏi nói, ngồi xem trò từ đầu, h/ận không thể nhìn Tứ hoàng tử lật thuyền. Thấy cơ hội, liền nhảy ra cùng Ngự sử đài một giọng, còn ngay thẳng chính khí xin Hoàng thượng phái vị Thái tử điện hạ công minh liêm chính đi Giang Nam điều tra, an dân, xử lý vụ này.

Chuyện vừa nguy hiểm vừa đắc tội người khác, cứ thế đẩy cho Hạ Quy Châu, còn họ thì ngồi không hưởng lợi, tính toán đúng là giỏi.

Hoàng hậu lại ngầm sai người nhắn: lần này phải đi, còn cố ý bịa ra lời lẽ đường mật — sợ chia xa nhớ nhung, nên bảo ta đi cùng.

Đi ư? Ta chẳng hứng thú, chỉ mong được yên thân qua ngày.

Thế mà Hoàng hậu phán: nếu không đi, thì phải vào chùa ăn chay lễ Phật, ngày đêm cầu phúc cho Hạ Quy Châu cùng dân Giang Nam, cho đến khi hắn bình an trở về mới được quay lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thái thái bảo vệ tôi thi đại học

Chương 6
Trước ngày thi đại học, cô bạn thân tặng tôi một lá bùa cầu đỗ đạt xin được từ chùa. Đêm đó, bà cố hiện về báo mộng: "Học sinh giỏi giang mà lại đi tin vào mấy thứ mê tín dị đoan này, đeo cái lá bùa chết tiệt này làm gì? Để nó phù hộ con thi được 280 điểm à? Mau vứt cái thứ bẩn thỉu này đi!" Tôi run rẩy hỏi: "Liệu có khả năng nào, bà cố cũng là thứ bẩn thỉu đó không..." Bà cố giận dữ quát: "Có kẻ dùng tà thuật hại con, muốn con thi trượt đấy. Bà cố ở dưới âm phủ chạy đôn chạy đáo gãy cả chân mới giữ được cái mạng cho con đấy." Sau đó, tôi thi trượt thật. Còn cô bạn thân lại trở thành thủ khoa của khóa. Trong cơn trầm cảm, tôi gieo mình từ tầng cao xuống. Lúc sắp chết mới biết cô bạn thân đã dùng tiểu quỷ tráo đổi điểm số của tôi. Sống lại một đời, bà cố lại hiện về báo mộng cho tôi. Lần này tôi quỳ xuống cầu xin bà cố cứu mình. "Thôi được rồi, bà cố đã chạy vạy quan hệ dưới âm phủ để lo liệu cho con." Sau đó, nhân mạch mà bà cố lo liệu cũng đến. Chỉ thấy bên trái tôi là Phạm Vô Cứu, bên phải tôi là Tạ Tất An. Hắc Bạch Vô Thường đích thân hộ pháp cho tôi.
Hiện đại
Hài hước
Linh Dị
1
10 năm vây hãm Chương 10