Phó Vân Tranh mặt không cảm xúc, giọng điệu hờ hững như gió thoảng: "Nàng ta chỉ là một thứ nữ, sao có thể xứng đôi?"

Hắn vẫn nhớ những năm trước đây, ta mắc chứng mất ngủ trầm trọng. Ôn Cảnh Nhiên từng nhờ hắn chuyển cho ta một lọ t.h.u.ố.c an thần. Sau đó ta còn phàn nàn rằng t.h.u.ố.c quá mạnh, uống vào liền bị hỏa khí bốc lên, chẳng giống cách phối d.ư.ợ.c của một người đại phu chân chính chút nào. Cứ thế, hai người họ đoạn tuyệt liên lạc.

Thẩm Trì nghe thấy những lời này, liền nâng chén rư/ợu che đi nụ cười giễu cợt nơi khóe môi. Hắn là một trong số ít người biết rõ đoạn quá khứ giữa ta và Phó Vân Tranh.

Thẩm Trì huých khủy tay vào cánh tay Phó Vân Tranh, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu: "Huynh đúng là một hòn đ/á không thể sưởi ấm. Năm xưa trong mắt người ta toàn là hình bóng huynh, vậy mà huynh cứ giả vờ như không thấy."

Phó Vân Tranh nhíu mày, bưng chén rư/ợu nhấp một ngụm: "Bớt nói nhảm đi."

Thẩm Trì cũng chẳng gi/ận, tự rót cho mình một chén: "Ta nhắc nhở huynh một câu, Ôn Cảnh Nhiên năm đó ở thư viện đã luôn bảo vệ Tô Vãn Khanh rồi. Huynh chỉ cậy vào việc nàng ấy từ nhỏ đã quấn quýt bên mình nên mới dám phung phí tình cảm của nàng ấy như thế."

Đầu ngón tay Phó Vân Tranh mân mê vành chén, không đáp lời. Thẩm Trì lại nói tiếp: "Đừng có nghĩ rằng rời xa huynh là nàng ấy không sống nổi. Lòng người rồi sẽ nguội lạnh, đợi đến khi nàng ấy thực sự quay lưng đi rồi, huynh có khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc đâu."

Phó Vân Tranh ngước mắt, đáy mắt xẹt qua một tia thiếu kiên nhẫn: "Nàng ấy sẽ không đâu."

"Huynh chắc chắn thế sao?" Thẩm Trì cười khẩy một tiếng, "Huynh có biết vị hôn thê của Ôn Cảnh Nhiên là ai không? Chính là Tô gia tiểu thư, Tô..."

5.

Lời hắn chưa dứt, ngoài cửa chợt vang lên một trận xôn xao. Tiểu nhị ngoài cửa lớn tiếng truyền báo: "Tô tiểu thư tới!"

Ánh mắt Phó Vân Tranh ngay lập tức dời về phía cửa. Ta diện một bộ thanh y nhã nhặn, thong thả bước vào trong. Trang điểm đúng mực, cử chỉ vô cùng phóng khoáng đàng hoàng.

Thẩm Trì nhướng mày: "Huynh xem, rời xa huynh người ta sống tốt hơn hẳn. Trước đây khi ở trước mặt huynh, nàng ấy lúc nào cũng mang theo vài phần cẩn trọng, lấy lòng."

Phó Vân Tranh nhìn chằm chằm vào ta, yết hầu khẽ chuyển động. Hắn biết rõ ta vốn là người vô cùng nặng tình đối với những thứ mình yêu thích. Nhưng hắn không biết rằng, thứ gì dù có thích đến mấy thì cũng sẽ có ngày mất đi hứng thú. Ta đã đ.â.m đầu vào tường và biết đ/au, nên cũng sẽ biết đường mà quay lại.

Ta đi đến bên bàn ngồi xuống, cách Phó Vân Tranh hai vị trí. Hắn không bắt chuyện với ta, thậm chí đến ánh mắt cũng không thèm giao thoa lấy một lần. Phó Vân Tranh xưa nay vốn nhân duyên tốt, trong tiệc người đến kính rư/ợu không ngớt. Có một công t.ử ca uống say, choàng tay qua vai Phó Vân Tranh, chỉ chỉ vào ta và hắn: "Bao giờ hai vị mới có tin vui đây? Ta cứ ngỡ hôm nay là tiệc hỷ của hai người cơ đấy, ha ha ha..."

Mọi người xung quanh cười rộ lên. Phó Vân Tranh chỉ mỉm cười không nói, khéo léo gạt chủ đề đi rồi uống cạn chén rư/ợu trong tay. Đây là lần đầu tiên hắn cười trong tối nay, nhưng nụ cười ấy chẳng hề chạm đến đáy mắt.

Còn ta, trực tiếp phủ nhận một cách dứt khoát: "Cố công t.ử nói đùa rồi, ta đã có hôn ước, chẳng lẽ công t.ử không biết sao?"

Lời vừa dứt, chén rư/ợu trong tay Phó Vân Tranh "choảng" một tiếng rơi xuống đất vỡ tan, "Tô Vãn Khanh, muội nói cái gì?!"

6.

Tiệc rư/ợu tan, Thẩm Trì với tư cách là chủ nhà liền chủ động đề nghị đưa các tiểu thư chúng ta về phủ. Ta không từ chối.

Bước lên xe ngựa, lại thấy Phó Vân Tranh đã ngồi sẵn bên trong. Sắc mặt hắn trắng bệch, ánh mắt vẩn đục, tựa như đã say khướt.

"Hắn uống hơi nhiều, sẵn đường đưa hắn một đoạn, muội không để ý chứ?" Thẩm Trì hỏi.

Ta giữ im lặng rồi ngồi xuống, giữ một khoảng cách nhất định với Phó Vân Tranh.

Đường về phủ dài dằng dặc, ta tựa vào thành xe nhắm mắt dưỡng thần. Khi xe ngựa xóc nảy, trán ta khẽ va vào ván gỗ. Ta cau mày mở mắt ra. Ánh trăng xuyên qua khe rèm xe hắt vào, in rõ khuôn mặt nghiêng của Phó Vân Tranh. Hắn vẫn luôn nhìn ta trân trân, ánh mắt vô cùng phức tạp, chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều gì.

Đến trước cửa phủ Hàn lâm Học sĩ, Phó Vân Tranh đột ngột lên tiếng: "Để ta đưa muội vào trong."

"Không cần đâu." Ta khéo léo từ chối.

Hắn lại chẳng nghe, đẩy cửa xe bước xuống trước, giọng điệu lạnh lùng: "Đêm đã khuya, muội là nữ nhi đi một mình không an toàn, lỡ có chuyện gì ta không biết ăn nói thế nào với Học sĩ Đại nhân."

Dưới hành lang, hắn tựa lưng vào cột trụ đỏ rực, hơi men bốc lên. Hắn đưa tay nới lỏng cổ áo, lộ ra vùng cổ trắng ngần.

"Những công t.ử mà mẫu thân ta giới thiệu, tại sao muội không chọn?" Hắn đột ngột hỏi, ánh mắt mang theo sự dò xét, "Một thứ nữ mà mắt lại cao đến vậy sao?"

"Hay là nói, bao nhiêu năm qua muội vẫn chưa quên được ta?" Hắn tự hỏi tự trả lời như thể đã nghiện, "Tô Vãn Khanh, nếu muội cũng c/ầu x/in ta như năm xưa, biết đâu ta còn có thể..."

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn qua ánh đèn l.ồ.ng mờ ảo dưới hành lang: "Huynh nghĩ nhiều quá rồi."

"Muội không phải là muốn tìm một nam t.ử còn ưu tú hơn cả ta đấy chứ?" Hắn cười khẩy một tiếng. "Thế thì chỉ có thể là Định Viễn Hầu Phủ thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 Người giúp việc Chương 10
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 MẸ NẤM Chương 11
9 BỐI Chương 9
10 Ngôi sao may mắn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 10
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42