12

Tôi gi/ật mình quay ngoắt lại, thấy Bạch Vân Phi mặc chiếc áo thun cũ bám đầy bụi bẩn đang đứng cách đó không xa. Những người khác cũng nhìn sang.

Ánh đèn mờ ảo, nhưng tôi lại toát mồ hôi hột vì sợ bọn họ nhận ra Bạch Vân Phi. Dù đám thiếu gia này đa phần chưa gặp mặt trực tiếp hắn bao giờ, nhưng còn Trần Mân thì có thể lắm chứ...

"Ở đâu ra cái loại ăn mày này thế? Chỗ này đến lượt mày lên tiếng à?" Quả nhiên có kẻ bắt đầu mỉa mai.

Tôi khẽ thở phào, xem ra hắn không bị nhận ra rồi.

Bạch Vân Phi mặt không đổi sắc, đường hoàng nói: "Xã hội pháp trị, mọi người đều bình đẳng. Sao nào, nhà anh có ô dù che đầu to lắm hả?"

Một câu nói khiến đối phương cứng họng, mặt đỏ gay vì tức.

Tôi không kìm được, "phụt" một tiếng cười thành tiếng. Xung quanh cũng râm ran tiếng cười tr/ộm, rõ ràng là đều bị câu nói này của Bạch Vân Phi làm cho buồn cười.

Tên kia bị mất mặt, ch/ửi thề một tiếng rồi vớ lấy cái gạt tàn ném thẳng về phía tôi!

Tôi không kịp né tránh, mắt thấy cái gạt tàn sắp đ/ập trúng trán mình thì Bạch Vân Phi đột ngột xoay người, ôm ch/ặt tôi vào lòng.

Chỉ nghe thấy một tiếng "bộp" khô khốc, cái gạt tàn đ/ập mạnh lên lưng hắn.

Khoảnh khắc đó, đầu óc tôi "uỳnh" một cái, lý trí hoàn toàn bay sạch, lửa gi/ận bốc thẳng lên tận trời xanh! Tôi xông lên đ/á mạnh tên kia một cái: "Mẹ kiếp, mày dám đá/nh anh ấy! Tao thiến mày!"

Đám còn lại cũng định vây vào, nhưng Bạch Vân Phi nhanh tay lẹ mắt hơn, chỉ vài chiêu đã quật ngã ba, bốn đứa. Hiện trường lo/ạn thành một đoàn.

Trần Mân cuối cùng cũng đứng dậy: "Thôi được rồi, dừng tay hết đi."

Những tên khác tuy không cam lòng nhưng cũng đành dừng tay, ánh mắt vẫn hằn học lườm tôi.

Trần Mân tiến lên hai bước, ánh mắt rơi trên người Bạch Vân Phi: "Vị này là ai? Trông có vẻ hơi quen mặt."

Tim tôi thắt lại, Trần Mân có ấn tượng với Bạch Vân Phi thì tôi chẳng lạ gì. Bởi vì vụ tôi cư/ớp đối tượng xem mắt của Bạch Vân Phi, gã là người biết rõ nhất. Tôi không chắc hắn có nhận ra Bạch Vân Phi không.

Bạch Vân Phi tiến lên một bước, che chắn hoàn toàn cho tôi ở phía sau. Lúc này tôi mới nhận ra, hắn cao hơn Trần Mân tận nửa cái đầu.

"Tôi là bạn trai của em ấy." Giọng Bạch Vân Phi bình thản.

13

Trần Mân nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng: "Ồ? Tôi cứ tưởng cậu ấy là trai thẳng chứ."

Tôi sợ ở lại lâu sẽ bị lộ, liền nắm ch/ặt lấy tay Bạch Vân Phi kéo đi: "Đừng chấp bọn họ, mình đi thôi, tôi tan làm rồi."

Nói đoạn, tôi quay sang nhìn Trần Mân: "Nhớ thanh toán hóa đơn đấy nhé, Trần thiếu gia."

Sau đó, tôi kéo Bạch Vân Phi chạy biến ra ngoài. Ai dè vừa ra đến cửa lại đụng phải một người đàn ông khác.

Người đó vừa ngẩng đầu lên, tim tôi suýt thì ngừng đ/ập, là Đàm Các, anh em chí cốt nhất của Bạch Vân Phi.

Cha mạ ơi, hôm nay là cái ngày xúi quẩy gì thế này? Sao đám thiếu gia này cứ rủ nhau kéo đến cái quán bar nhỏ xíu này thế? Xong rồi, lần này thì giấu sao nổi nữa đây?

Bây giờ chạy còn kịp không ta?

Trong lúc tôi đang tính toán đường chạy trốn thì thấy Đàm Các chỉ vào Bạch Vân Phi, vẻ mặt kinh ngạc: "Cậu... cậu..."

Anh ta "cậu" được hai tiếng, rồi lại nhìn cái tay tôi đang nắm ch/ặt lấy tay Bạch Vân Phi, không biết nghĩ đến cái gì mà bỗng nhiên đổi giọng:

"Cái đó, xin lỗi nhé, anh trông giống một người bạn của tôi quá, nhận nhầm người rồi."

Nói xong, anh ta đi thẳng vào trong quán bar.

Tôi: "???"

Huynh đệ à, anh có nhìn nhầm thật không thế? Thế này mà cũng không nhận ra sao?

Tôi xoay người lại, áp hai tay vào mặt Bạch Vân Phi quan sát kỹ. Đúng là đen đi không ít, người cũng rắn rỏi hơn, tóc c/ắt ngắn ngủn, quần áo thì... vừa bẩn vừa cũ... Thay đổi thực sự quá lớn.

Chẳng lẽ thực sự không nhận ra? Thôi kệ đi, trời phật phù hộ.

Tôi nắm tay Bạch Vân Phi đang ngơ ngác kéo hắn biến khỏi quán bar thật nhanh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
2 MẸ NẤM Chương 11
5 Ngôi sao may mắn Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
10 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Linh Dị
232.69 K