Gặp Lại Mùa Xuân

Chương 7

01/10/2024 22:01

Kỳ thật đêm hôm đó, Vệ Vô Hoàng không nhớ rõ Lâm Miên Miên đã nói gì.

Hắn chỉ biết mình bị gõ đến đ/au cả đầu, mì trường thọ nóng đến mức khiến hắn bật khóc.

Đêm đó có trăng tròn.

Đó là đêm mặt trăng tròn nhất mà hắn từng thấy kể từ lúc hắn được sinh ra cho đến hiện tại.

Hôm đó trời hơi lạnh.

Nhưng trong lòng hắn lại cảm thấy rất ấm áp và dễ chịu, như có một lò than đang sưởi ấm trong lòng.

10.

Vệ lão gia quay trở lại Kinh Thành, Vệ Vô Hoàng quay trở lại hình tượng tiểu bá Vương không sợ trời không sợ đất.

Sau khi qu/an h/ệ phụ tử được hàn gắn, nội tổ mẫu vui vẻ còn tặng cho ta một cửa hàng b/án son phấn.

Tổ mẫu nói số tiền mà cửa hành ki/ếm được, không cần báo cho Vệ phủ, có thể dùng làm tiền riêng của ta.

Vệ Vô Hoàng nghe xong liền ch/ửi thầm:

“Lâm Miên Miên biết tính toán sổ sách sao? Để cô ta làm mất tiền thì phải làm sao đây?”

“Trong cái phủ này, có ai làm mất tiền nhiều hơn con không?”

Tổ mẫu chế nhạo nói.

Mọi người trong phòng đều bật cười, Vệ Vô Hoàng phồng má lên vì tức gi/ận.

Ta len lén chọc một cái, thừa dịp hắn không kịp phản ứng, liền nói:

“Ta không biết tính sổ, chàng có thể dạy ta mà!”

“Bổn công tử ta không muốn dạy một kẻ ng/u ngốc nửa tháng chỉ biết được tám chữ như cô! Trừ phi ...”

Vệ Vô Hoàng ngẩng cằm, vẻ mặt dương dương tự đắc.

Hắn còn chưa kịp nghĩ ra cách để nắm thóp ta, ta đã sớm chạy không thấy bóng dáng.

“Lâm Miên Miên đâu?”

“Thiếu phu nhân vừa đi ra ngoài rồi ạ.”

Vệ Vô Hoàng nghiến răng nghiến lợi, cùng đá/nh cược với Lai Phúc.

“Ngươi có tin hay không, không tới một canh giờ, Lâm Miên Miên sẽ tới c/ầu x/in ta.”

Lai Phúc có thể nói gì.

Chỉ có thể dỗ dành khuyên nhủ hắn, cùng hắn chờ Thiếu phu nhân trở về.

Một canh giờ lại một canh giờ trôi qua.

Ánh mắt Vệ Vô Hoàng càng đỏ bừng hơn, cũng không thấy ta trở về phủ.

Hắn gần như lật tung cả Vệ phủ, mới tìm thấy ta đang ở chỗ quản gia.

“Lâm Miên Miên, cô ở đây làm gì!”

“Học cách tính toán sổ sách!”

Ta lắc lắc bàn tính trong tay.

Mặc dù Vệ Vô Hoàng biết chữ, nhưng hắn cũng là một tên phá gia chi tử, tiêu tiền như nước.

Đợi hắn dạy ta cách quản lý chi tiêu, có khi việc kinh doanh của cửa hàng cũng sẽ tiêu đời mất thôi.

Ta phải tìm người có kinh nghiệm tốt hơn, có thể dạy ta việc này.

Tổ mẫu rất tài giỏi, nhưng đôi mắt của bà ấy vài năm trước đã bị mờ, hơn nữa công việc dạy học lại có phần vất vả.

Huống chi dạy ta, tốn bao nhiêu là sức lực.

Nghĩ tới nghĩ lui, ta liền đi tìm Phúc bá bá quản gia.

Phúc bá bá là người tốt bụng, m/ập mạp cũng trong như Phật Di Lặc.

Ngày ta vào phủ, chính ông ấy đã nói cho ta biết Vệ Vô Hoàng có một phòng bếp nhỏ để làm đồ ăn riêng.

Phúc bá bá cũng là người tử tế nhất mà ta từng gặp.

Dù ta có tính toán sai, ông ấy vẫn không trách ta.

Thậm chí còn khen ta rất tiến bộ, có bản lĩnh.

Ông rất kiên nhẫn dạy ta, so với lão tú tài trong thôn còn có kiên nhẫn hơn rất nhiều lần.

Mỗi lần ta đến chỗ Phúc bá bá, ông đều chuẩn bị riêng cho ta một đĩa bánh đậu xanh.

Vừa thơm vừa ngọt, đặc biệt rất ngon!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn phòng trống mẹ để lại

Chương 12
Sau khi mẹ qua đời, chuyên gia phục chế rèm cửa Thẩm Tri Vi trong lúc dọn dẹp căn nhà cũ đã phát hiện ra một căn phòng mà gia đình vẫn gọi là phòng trống. Tại đó, tấm rèm màu xám xanh đã từng được sửa ngắn lại nhiều lần, trên tường còn lưu lại những vạch đo chiều cao thứ hai không phải của cô. Qua những đường kim mũi chỉ, chiều cao của chiếc bàn, những bức ảnh bị cắt xén, những cuộn phim chưa rửa cùng lời kể của hàng xóm, cô dần xác nhận được rằng người chị họ Lâm Thư Dư đã từng sống ở đây hơn hai năm. Những tranh chấp về việc nhận nuôi năm xưa đã khiến người cô vội vã đưa con gái rời đi trong đêm, từ đó về sau, cả gia đình dùng cụm từ "nhớ nhầm rồi" để xóa sạch ký ức về quãng thời gian tuổi thơ ấy. Tri Vi từ chối thay bất kỳ ai viết lại lý do, cũng không biến việc tiết lộ bí mật thành một cuộc đoàn tụ cưỡng ép; cô trao lại những tư liệu cho Thư Dư để người chị tự đưa ra lựa chọn. Cuối cùng, cả hai cùng công khai giữ lại hai vạch đo chiều cao trên tường, còn Thư Dư chỉ mang đi mảnh vải rèm thuộc về riêng mình.
0