Nhưng Tô Tịch Dã quá hiểu tôi, trước khi tôi kịp tẩu thoát, anh ta đã dùng cá khô ra u/y hi*p. Mèo Vương đành phải hạ mình dưới trướng người khác, để mặc cho anh ta kỳ cọ.
Anh ta không chỉ tắm, mà vừa tắm vừa càu nhàu: "Nhóc tự ngửi mùi trên người mình đi, chẳng biết đã ve vãn bao nhiêu người rồi, mùi nước hoa nồng nặc phát khiếp!"
Mèo không nghe. Đàn ông chỉ giỏi gh/en t/uông, chẳng qua là anh ta không có cửa tiếp xúc với nhiều chị gái như tôi thôi. Các chị ấy cưng tôi nhất đấy nhé.
Đợi đến khi Tô Tịch Dã với gương mặt lạnh tanh tắm rửa và sấy khô lông cho tôi xong, anh ta lại đ/è tôi ra để chải lông. Qua hết một quy trình rườm rà này, anh ta nói đến mức khô cả cổ họng, còn tai tôi thì nghe đến mức sắp mọc kén luôn rồi. Cuối cùng anh ta cũng chịu ngậm miệng.
Đang lúc tôi tưởng rằng hôm nay mình sắp được giải thoát, thì Tô Tịch Dã bất ngờ lấy từ trong túi ra một chiếc vòng cổ, cực kỳ nhanh tay tròng vào cổ tôi, "Cái này có định vị, dù nhóc có đi đâu tôi cũng tìm ra được. Tô Thập Tam, tôi cảnh cáo nhóc, không được phép đến trường lừa ăn lừa uống nữa."
Tôi dùng móng cào lấy cào để cái vòng cổ, cố gắng tháo nó ra. Tô Tịch Dã lại nhấc bổng tôi lên giữa không trung, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Anh ta nở nụ cười đầy đắc ý: "Đừng giãy giụa nữa, nhóc không tháo ra được đâu. Nếu nhóc còn tái phạm, tôi sẽ bắt quả tang tại trận, sau đó bêu rếu nhóc lên mạng, cho mọi người xem con mèo đã có chủ mà vẫn đi lừa tình này đáng gh/ét đến mức nào."
Trời đất ơi! Mèo này tiêu đời rồi!
Thấy tôi không phản ứng, Tô Tịch Dã còn lắc lắc người tôi: "Nghe thấy chưa? Hiểu rồi thì 'meo' một tiếng, nếu không thì cá khô tuần sau cũng c/ắt luôn."
5.
"Meo!" Cái đồ nhân loại đáng gh/ét. Tối nay đợi anh ngủ say, tôi nhất định sẽ lén lút leo lên đầu anh mà "hành sự"!
Thật là phiền phức. Nhưng mà, đối với mấy lời hù dọa của Tô Tịch Dã, tôi chẳng thèm để tâm đâu.
Hừ hừ. Có định vị thì đã sao chứ? Tôi không tin anh ta thực sự có thể tóm được mình. Chẳng lẽ anh ta không phải đi học chắc?
Không đời nào. Chỉ cần tôi tranh thủ lúc anh ta lên lớp để lẻn ra ngoài ăn chực uống chờ là được rồi.
Thế là, ngay khi Tô Tịch Dã vừa rời nhà đi học, tôi cũng lặng lẽ bám gót theo sau. Không một ai có thể ngăn cản sự nghiệp ăn uống của mèo ta. Càng không ai có thể ngăn cản tôi đi tìm các chị gái xinh đẹp để nựng nịu.
...
"Trời ơi, bây giờ đến cả mèo Golden Blue cũng ra đường đi bụi thế này sao? Nếu không phải vì tớ không sống ở đây, lại còn ba năm nữa mới tốt nghiệp, tớ thề là tớ sẽ rước em ấy về nuôi ngay lập tức."
"Đúng đó, đúng đó, nhưng mà nhìn bé mèo này trông quen mắt gh/ê."
"Hình như em ấy ở trường mình lâu lắm rồi, chẳng lẽ không có anh giàu chị đẹp nào đưa em ấy về dinh sao?"
Sau khi đ.á.n.h chén xong mấy thanh súp thưởng của các chị, tôi vô cùng điệu nghệ mà lăn lộn một vòng dưới đất, phơi ra cái bụng mềm mại cho các chị vuốt ve.
Quả nhiên, phụ nữ chính là những sinh vật dễ bị mềm lòng nhất trước chiêu này. Chỉ cần tôi thể hiện bộ dạng này ra, trong đầu họ sẽ chẳng còn nghĩ được gì khác ngoài việc: "Bé mèo ngoan quá đi mất!"
"Huhu, đây đúng là chú mèo trong mộng của chị mà. Nếu đến lúc chị tốt nghiệp mà em vẫn chưa được ai nhận nuôi, chị sẽ đưa em đi nhé, có được không?"
Hì hì, thế thì không được rồi. Tuy rằng Tô Tịch Dã thường xuyên c/ắt xén khẩu phần ăn, lại còn hay dùng cá khô để uy h.i.ế.p bắt tôi nghe lời, nhưng trong lòng tôi, anh ta vẫn là tên "quan Hốt phân" tốt nhất. Cho nên là, các chị gái thâm tình ơi, chúng ta đành hẹn nhau ở kiếp sau vậy.
Ngay lúc tôi đang mải mê làm nũng đến quên cả trời đất, thì trên đỉnh đầu bỗng vang lên giọng nói lạnh lùng quen thuộc: "Tô Thập Tam, rốt cuộc ở ngoài kia nhóc còn bao nhiêu thằng chủ tốt bụng nữa hả?"
6.
Giây phút đó, cả người tôi cứng đờ lại. Mọi động tác làm nũng, b/án manh đều biến mất sạch sành sanh. Trong đôi mắt to tròn chỉ còn lại sự ngỡ ngàng đến tột độ.
Tô Tịch Dã, thật sự đã tìm thấy tôi rồi!
Tôi lật đật bò dậy định chuồn lẹ. Nào ngờ Tô Tịch Dã còn nhanh tay hơn, trực tiếp xách gáy nhấc bổng tôi lên. Tôi bị treo lơ lửng ngay trước mặt anh ta, bốn mắt nhìn nhau. Còn chưa kịp bày ra bộ mặt nịnh nọt lấy lòng, đã bị những lời lạnh lẽo của anh ta chặn đứng: "Đừng có mà làm nũng, chiêu đó hết tác dụng với tôi rồi."
Được thôi.
Tôi cứ ngỡ các chị gái đứng sau lưng sẽ ra tay c/ứu giúp mình, ai mà có dè...
"Chào anh, đây là... mèo của anh sao?"
Hỏng bét! Quên mất Tô Tịch Dã sở hữu một vẻ ngoài đầy tính "lừa tình".
Yêu thích cái đẹp là bản năng của con người mà. Đứng trước một anh chàng đẹp trai ngời ngời thế này, chú mèo nhỏ bé bỗng chốc chẳng còn là cái đinh gì nữa.
Tô Tịch Dã ôm tôi vào lòng, sau đó lạnh lùng gật đầu: "Nó đã được tôi nhận nuôi rồi, sau này nếu thấy nó ở trường, các bạn đừng cho nó ăn gì nữa nhé."
"Vâng... vâng ạ. Cái đó, có thể cho mình xin phương thức liên lạc không? Sau này nếu thấy bé ở trường, bọn em sẽ nhắn tin báo cho anh."
"Meo!"