Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 922: Ngươi không thể làm khó dễ với ta

05/03/2025 15:27

Thiên kiêu Thái gia lập tức lên tiếng, hắn muốn kéo dài thời gian, hắn biết mình bay quá nhanh nhưng không bao lâu các lão tổ trong gia tộc sẽ tới.

Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, ánh mắt nhìn sang kên kên, nhìn ra đây là thứ pháp thuật triệu hoán, không có khả năng kiên trì quá lâu, hiện tại với hắn thời gian quá trọng yếu.

- Hừ, Thái gia các ngươi trước có người tài đại khí thô áp ta, sau đó đoạt h/ồn của ta, đương nhiên ta phải đoạt các ngươi rồi.

Bạch Tiểu Thuần nói xong cũng không có rảnh để ý tới thiên kiêu Thái gia, hắn quay người bay đi.

Thiên kiêu Thái gia rối rắm, hắn do dự điều khiển kền kền đuổi theo, hắn suy nghĩ chỉ cần bản thân không tới gần có lẽ không có việc gì, bản thân hắn nhìn chằm chằm chờ lão tổ truy kích.

Hai người bay một trước một sau, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy đối phương còn đi theo mình liền phiền chán, tốc độ con kền kèn quá nhanh, một khi bản thân quay đầu lại đuổi theo, đối phương sẽ lập tức đuổi theo, lãng phí thời gian không nói, cũng rất khó gi*t ch*t đối phương.

- Ta h/ận nhất là gia hỏa dựa vào tốc độ làm phiền ta, hừ hừ, thực cho rằng dựa vào con chim ch*t này là có thể ăn chắc ta sao?

Hai mắt Bạch Tiểu Thuần sinh ra hàn quang sau đó biến mất, hắn vẫn bất động thanh sắc như cũ và bay thẳng về hướng thành Cự Q/uỷ, đột nhiên khí tức Chí Hàn bộc phát bao phủ bốn phương tám hướng.

Khí tức Chí Hàn va chạm với con kền kền, thiên kiêu Thái gia trên kền kền lạnh run, sắc mặt biến hóa thật nhanh, hắn muốn lui ra phía sau nhưng lại không còn kịp rồi, vào lúc hắn phát hiện dị thường thì Bạch Tiểu Thuần đã quay người lại..

- Đã muộn!

Bạch Tiểu Thuần rống to một tiếng, hắn bước tới một bước, khí tức Chí Hàn bao phủ tám phương, hắn có thể thuấn di như tu sĩ Nguyên Anh trong khu vực Chí Hàn.

Lời hắn nói còn quanh quẩn thân ảnh biến mất trong nháy mắt, lúc xuất hiện đã ở trước mặt tên thiên khiêu Thái gia, trực tiếp đã phát động Hám Sơn Chàng, lực lượng va chạm khủng bố vô biên, hư vô chấn động, thiên kiêu Thái gia không kịp suy nghĩ, đầu óc kêu ông ông.

- Ngươi...

Hắn muốn gào thét nhưng chưa kịp truyền ra âm thanh, hắn muốn né tránh cũng không kịp, chỉ có thể dùng toàn lực chống cự, hắn còn cách Nguyên Anh một bước nhưng quá yếu trong mắt Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần trực tiếp đụng vào người thiên kiêu Thái gia, toàn thân thiên kiêu Thái gia đãm m/áu, mắt thấy toàn thân sắp vỡ nát thân tử h/ồn diệt, vào lúc này trên người hắn xuất hiện tầng hào quang màu vàng, tia sáng tới từ sợi dây chuyền trên cổ hắn, bên trong ẩn chứa lực lượng Thiên Nhân.

Tên thiên kiêu Thái gia liên tục phun m/áu tươi, thân thể bay đi như diều đ/ứt dây, trực tiếp đụng thẳng vào người kền kền, xươ/ng nhiều chỗ vỡ vụn, nhờ vào hào quang màu vàng suy yếu hơn phân nửa lực lượng, xươ/ng cốt chỉ xuất hiện khe hở nhỏ mà thôi.

Mặc dù dây chuyền có thể giúp thiên kiêu Thái gia miễn ch*t một lần, nếu bị công kích lần thứ hai thì hắn cũng phải ch*t, có cảm giác sống sót sau t/ai n/ạn, thiên kiêu Thái gia sợ hãi không nhỏ.

- Nếu vừa rồi không nhờ vật lão tổ ban cho bảo vệ tíh mạng, ta... Ta đã ch*t rồi!! Bạch Hạo, hắn... Hắn suýt nữa đã gi*t ta!

Thiên kiêu Thái gia r/un r/ẩy, vào lúc này hắn sợ vỡ mật, hắn không do dự lui ra phía sau, hiện tại hắn không nói cái gì truy kích Bạch Tiểu Thuần, hắn xem ra đây không phải truy kích đơn giản, mà là liều mạng đấy...

- Đám đại gia tộc các ngươi có không ít đồ bảo vệ tính mạng nha.

Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, nhìn thiên kiêu Thái gia bỏ chạy, hắn hừ lạnh một tiếng muốn đuổi gi*t kẻ này, đột nhiên hắn biến sắc quay người bước vào hư vô, thân thể biến mất trong nháy mắt.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần biến mất, chỉ qua vài hô hấp thiên kiêu Thái gia vẫn còn nơm nớp lo sợ nhìn ba hào quang bay tới gần, lúc này ba ão giả xuất hiện tại khu vực Bạch Tiểu Thuần biến mất lúc trước.

- Đại tộc lão, tặc tử là Bạch Hạo, là Bạch Hạo phản bội Bạch gia!

Thiên kiêu Thái gia nhìn thấy ba lão giả, hắn vô cùng kích động lên tiếng.

Ba người này là tộc lão Thái gia, nhất là kẻ cầm đầu là đại tộc lão Thái gia tu vi Nguyên Anh Đại viên mãn, sắc mặt ba người âm trầm nhìn thiên kiêu, sau khi gật đầu liên truy kích.

Bên ngoài thành Cự Q/uỷ xuất hiện khe hở hư vô, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần bước ra ngoài, khí tức của hắn lộn xộn phập phồng, sau khi hàng lâm liền tiến vào trong thành Cự Q/uỷ.

- Ch*t ti/ệt, người Thái gia đuổi theo thật vui vẻ, đ/á/nh nhỏ thì già tới, có bản lĩnh đơn đả đ/ộc đấu với ta đi!

Bạch Tiểu Thuần không phục, tốc độ của hắn không giảm bớt chút nào, hắn nhanh chóng bay tới thành Cự Q/uỷ.

Trong nháy mắt hắn sắp bước vào thành Cự Q/uỷ, sau lưng hắn là ba lão nhân Thái gia đã đuổi tới, ba người tới gần bầu trời biến hóa, mây đen che khuất bầu trời.

Bọn họ từ xa nhìn thấy thân ảnh Bạch Tiểu Thuần, lại thấy Bạch Tiểu Thuần sắp bước vào thành Cự Q/uỷ, ba người nóng nảy, ánh mắt đại tộc lão Thái gia mang theo sát ý và rống to.

- Bạch Hạo, ngươi đoạt h/ồn trận Thái gia, cho dù ngươi có chức quan trong thành Cự Q/uỷ, lão phu cũng phải ch/ém gi*t ngươi.

Tu vi Nguyên Anh Đại viên mãn làm hắn gàot o như sấm sét, tiếng n/ổ hóa thành sóng âm trùng kích t/âm th/ần của Bạch Tiểu Thuần.

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động, cũng không quay đầu lại liền bước vào thành Cự Q/uỷ, thủ vệ cửa thành trợn mắt há hốc mồm, theo bản năng muốn đi ngăn cản, Bạch Tiểu Thuần cầm lệnh bài m/a lao giơ lên cho thủ vệ xem.

- Ta là ngục tốt m/a lao, Thái gia ý đồ làm phản, bọn ngươi phải ngăn cản chúng.

Vừa gào to Bạch Tiểu Thuần dùng toàn lực gào to, mặc dù không bằng đại tộc lão Thái nhung không kém quá nhiều, giọng nói của hắn quanh quẩn thành Cự Q/uỷ, lập tức làm cả thành Cự Q/uỷ rung động, thủ vệ cổng thành đã hồ đồ.

Bọn họ nhận ra lệnh bài của Bạch Tiểu Thuần cho nên cho đi, tộc lão Thái gia đuổi gi*t Bạch Tiểu Thuần, bọn họ nghe Bạch Tiểu Thuần gào to liền kh/iếp s/ợ.

- Ngươi nói bậy!!

- Thái gia ta trung thành và tận tâm với Cự Q/uỷ Vương, ngươi đừng vu oan.

Bạch Tiểu Thuần thấy chiêu này dùng tốt, lập tức kinh hỉ, dứt khoát rống to lên, hắn bay nhanh hơn, tộc lão Thái gia cố tình truy kích nhưng bị thủ vệ cửa thành ngăn cản, càng có đội tuần tra xuất hiện, nếu không có Bạch Tiểu Thuần vu oan lúc trước, bọn họ liều lĩnh đuổi gi*t sau đó giải thích rõ ràng, nếu hiện tại xông vào sẽ gặp phiền toái lớn, đến lúc đó có miệng cũng không nói rõ ràng.

---------------

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
8 Đồng nữ Chương 7
11 Thư Ký Nóng Bỏng Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Phân Hóa Thành Omega, Tôi Bị Trúc Mã Bắt Chịu Trách Nhiệm

8
Tôi đột nhiên phân hóa thành Omega trong ký túc xá, rồi lăn lên giường với trúc mã mà tôi thầm thích. Ngày hôm sau, trúc mã sa sầm mặt hỏi tôi: “Omega phát tình tối qua là ai?” Nhìn vẻ mặt chán ghét của Cố Chước, tôi theo bản năng nói dối. “Làm sao tôi biết được.” “Chẳng lẽ là tôi sao?” “Cậu biết mà, tôi là Beta.” Tôi gượng cười, nhưng nắm tay giấu trong tay áo lại không ngừng siết chặt. Sao tôi lại quên mất được chứ. Cố Chước ghét Omega nhất mà. Để che giấu chuyện mình phân hóa, tôi bắt đầu chủ động tránh mặt Cố Chước. Tôi khéo léo từ chối lời mời đi cùng của cậu ấy. Buổi sáng cố gắng dậy thật sớm. Buổi tối thì trắng đêm không về. Nhìn đôi mày mắt ngày càng u ám của Cố Chước, tim tôi đập điên cuồng, cứ tưởng mình đã để lộ sơ hở gì đó. Vì vậy tôi lập tức tìm cố vấn xin chuyển khỏi ký túc xá. Nhưng vừa ra khỏi cửa, Cố Chước vốn nên đang lên lớp lại xuất hiện sau lưng tôi như bóng ma. Bóng dáng cao lớn phủ xuống. “A Bạch.” “Rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì mà khiến cậu cứ trốn tránh tôi như vậy?”
ABO
Boys Love
0
Vô Tận Chương 30