Có vẻ là một Beta tốt bụng, nếu không thì sao lại mang theo miếng cách ly bên người chứ.

Nhưng đã đến đây rồi, người x/ấu cũng bị đuổi đi rồi...

Tôi ngoan ngoãn dùng chiếc khăn mềm lau khô mồ hôi rồi dán miếng cách ly, cẩn thận nói:

"Cảm ơn anh, nhưng hôm nay tôi đến để gặp một người rất quan trọng, nên tạm thời chưa về được."

Ánh mắt Beta ngập tràn bất mãn: "Ai?"

Tôi vô thức đáp: "Tên là Huống Dã, làm việc ở võ đài. Anh có nghe qua chưa?"

Beta trước mặt đột nhiên khựng lại, sau đó xoay người: "Đi theo."

Hai mắt tôi sáng rực lên, không chút nghi ngờ mà bám sát theo sau.

Không ngờ Beta đột nhiên dừng lại, giơ tay ra: "Khăn."

Sao không nói sớm chứ,... Vai cứng như đ/á, đụng một cái mà tôi suýt hoa mắt.

Dù sao anh cũng là ân nhân c/ứu mạng, tôi nhịn cơn đ/au nơi sống mũi, đặt chiếc khăn vào tay anh.

Chúng tôi im lặng suốt quãng đường, thuận lợi đến cổng võ đài.

Tôi lấy hết dũng khí vỗ nhẹ lên vai anh.

Nhưng chưa kịp nói lời cảm ơn, anh đã sải bước rời đi, biến mất không dấu vết.

Dịch chuyển tức thời?

Xem ra chỉ có thể quay lại tìm sau vậy.

Tôi hít sâu một hơi, tìm đến quầy lễ tân, bỏ ra một khoản tiền lớn đặt phòng riêng tốt nhất, an toàn nhất.

Nhấn chuông gọi phục vụ, nhân viên lập tức đẩy cửa bước vào.

“Nghe nói ở đây có một tuyển thủ rất lợi hại, tên là Huống Dã?”

Anh ta gật đầu hiểu ý, giơ tay chỉ xuống tầng dưới.

Một thiếu niên cao ráo, chân dài, dung mạo tuấn tú đang đứng bên cạnh võ đài bát giác.

Tôi tròn xoe mắt.

Là Beta, ân nhân c/ứu mạng của tôi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Làn gió xuân đánh thức phút chia xa

Chương 6
Bạn trai và cô bạn thân của tôi không ưa nổi nhau. Mỗi lần gặp mặt nhất định sẽ cãi vã, như thể hai người là kẻ thù không đội trời chung. Khi chỉ có hai đứa, bạn trai tôi thường nói: - Cái cô bạn thân của em, anh chẳng biết phải nói sao luôn ấy. - Màu mè giả tạo, không có mệnh công chúa nhưng bệnh công chúa thì đầy mình. Lại còn suốt ngày sai em chạy đi chạy lại như đầy tớ vậy. - Em đâu phải nô lệ của cô ta, sao cứ nghe lời cô ta thế? - Đáng đời thằng bạn trai cũ của cô ta ngoại tình, đi tìm đứa ngoan ngoãn hơn. Lúc không có ai, cô bạn thân thì thầm với tôi: - Cái anh bạn trai của cậu, tớ thật sự thấy hắn không xứng với cậu. - Thích dạy đời lại hay xen vào chuyện người khác, ra vẻ cha đời khiến người ta nhìn thấy là phát ngán. - Cậu đá hắn đi ngay đi, tớ sẽ giới thiệu cho cậu mấy anh người mẫu có múi bụng cực đẹp. Tôi luôn đứng ra hòa giải, nói hết lời tốt đẹp về cả hai phía. Nhưng tôi không ngờ rằng, khi chuyến công tác kết thúc sớm và tôi mở cửa nhà, cảnh tượng trước mắt lại là cô bạn thân mặc váy ngắn nằm dài trên sofa, đôi chân đặt lên đùi bạn trai tôi. Anh chàng không những không đẩy cô ấy ra, tay còn luồn vào dưới váy. Hai người một ngồi một nằm, nhìn nhau đắm đuối như thể trong thiên địa chỉ có riêng họ. Hóa ra cái gọi là thù địch bấy lâu nay của họ, thực chất chỉ là kiểu giả ghét thật yêu mà thôi.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
nhẫn trơn Chương 6