Khi thực sự bắt đầu thu dọn hành lý, lòng tôi chợt nhận ra mình chẳng lưu luyến nhiều đến thế.
Con người vốn dễ thay đổi.
Suy nghĩ năm 23 tuổi làm sao giống được năm 28.
Kinh Đô tuy đẹp, nhưng Giang Thành mới là nhà.
Nếu Lục Hạc Nhiên tinh ý hơn chút nữa, có lẽ anh ấy đã nhận ra:
Chiếc bình hoa yêu thích của tôi từng đặt ở phòng khách đã biến mất tự lúc nào;
Chú mèo nhỏ hay quấn quýt giờ đang ủ rũ li /ếm láp bộ lông trong ổ, toàn thân quấn đầy băng gạc;
Và trên mắt cá chân tôi có một vết c/ắt mờ nhạt do mảnh sứ để lại.
Nhưng anh chẳng để ý thứ gì, ăn tối xong liền vào thư phòng giải quyết công việc.
Ngày mai anh sẽ sang Mỹ kiểm tra cổ phần, nhân tiện xử lý mấy đứa con riêng.
Chắc phải một thời gian dài mới quay về.
Điều này vừa khớp với kế hoạch ph/á th/ai rồi ra đi của tôi.
Tôi đi một vòng quanh căn biệt thự, tủ quần áo chủ yếu toàn túi hiệu và trang sức đắt tiền.
Mang về Giang Thành cũng chẳng để làm gì.
Đúng lúc định đóng tủ lại.
Một chiếc nhẫn nạm kim cương rơi ra.
Đồ vật anh ta đấu giá năm ngoái để chọc tức bà vợ đối thủ, rồi tặng tôi như một món quà hờ hững.
Đáng lẽ phải là đôi nhẫn đôi.
Nhưng anh đã vứt chiếc nhẫn nam đi.
Ý tứ rõ ràng: Đừng có ảo tưởng.
Tôi tìm hộp nhung cũ đựng vào, lục thêm tấm bưu thiếp, muốn viết đôi điều cho năm năm dâu bể.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chẳng biết nên viết gì.
Xét cho cùng cũng chỉ là vở kịch tình nguyện của đôi bên.
Trên bờ vực của sự đắm chìm, tôi bỗng thầm cảm ơn Thẩm Lam đã kéo mình ra.
Chống cằm vừa ngẩn ngơ vừa viết, ngọn bút máy nhỏ từng giọt mực ở cuối câu—
"Lục Hạc Nhiên, cảm ơn cậu đã chăm sóc tôi suốt năm năm qua."
"Tôi rất thích Kinh Đô, nơi này luôn nhộn nhịp, nhưng cũng thường khiến tôi cô đơn."
"Tôi nhớ nhà da diết, khao khát được an định."
"Bố mẹ tôi đã già, họ không thể thiếu tôi."
"Đừng trách tôi nhé, Lục Hạc Nhiên."
Cứ thế, nghĩ gì viết nấy.
Cuối cùng, tôi để lại một dòng:
"Mong cậu toại nguyện, chúc cậu hạnh phúc bên đời mới."