Sau khi hắn đi rồi, tôi mở nắp hộp cơm ra, suýt rơi nước mắt. Bên trong là…

Cơm nắm hình mặt gấu, trứng cuộn xếp thành hoa, th!t chiên c/ắt lát đều tăm tắp. Và… một lát cà rốt tỉa thành chữ "Dư" to đùng nằm ngay chính giữa.

LÀM ƠN. AI ĐÓ GIẢI THÍCH GIÙM TÔI.

Tôi gập hộp cơm lại, ôm mặt.

Hứa Thần chọt chọt: “Ê Dư, mày nói chỉ là giả thôi mà? Vậy hộp cơm này… thật gh/ê lắm đó nha!”

Tôi gào lên: “Tao cũng không hiểu! Hắn tự làm đó! Tự tay đó! Tao thề là tao không hề xúi giục gì hết!”

Hứa Thần: “Còn cà rốt tỉa chữ tên mày?”

Tôi cạn lời.

Buổi chiều tan học, tôi quyết định… đi tìm tên trùm trường để hỏi cho ra lẽ.

Tôi gọi hắn ra góc sân sau nơi ít người qua lại và giơ hộp cơm lên như cầm tang vật.

“Cậu… làm cái này thật á?”

Lục Dã gật đầu. Không có vẻ gì là ngại ngùng. Hắn thậm chí còn hỏi: “Ngon không?”

Tôi: “Cậu học ở đâu vậy?”

Hắn: “Xem video dạy nấu. Mất ba tiếng.”

Tôi nghẹn họng.

“Nhưng… tại sao? Tôi tưởng chúng ta là giả?”

Hắn im lặng một lúc, rồi rất bình tĩnh nói: “Thì ban đầu là giả. Nhưng tôi thấy… cậu ăn uống linh tinh quá, tôi không yên tâm. Tôi muốn… chăm sóc thử xem cảm giác thế nào.”

BÙM.

Tôi đứng như trời trồng.

Trùm trường muốn… chăm sóc thử?

Chăm sóc ai không chăm, lại chăm tôi người bị kéo vào vụ này như nạn nhân bất đắc dĩ.

Nhưng tim tôi lại lỡ một nhịp.

Tôi không nói gì. Chỉ lẳng lặng ôm hộp cơm, quay lưng đi.

Mà rõ ràng là… tai tôi đỏ như tôm luộc.

Tối hôm đó, tôi nằm lăn qua lộn lại. Câu “muốn chăm sóc thử” cứ văng vẳng trong đầu.

Tôi không biết đây là chiêu trò gì.

Nhưng tôi bắt đầu nghi ngờ:

Nếu là giả… thì sao tim tôi lại rung thật?

Có những chuyện trong đời, dù bạn có tưởng tượng ra 7749 viễn cảnh kỳ lạ cỡ nào, thì vẫn không tài nào đoán được đời bạn lại rẽ cua kiểu đó.

Ví dụ như tôi Nhậm Dư, học sinh tầm trung, dáng tầm thường, IQ tầm tầm vừa mới “bị” làm bạn trai trùm trường trong tình huống éo le, thì giờ đã... được mời về nhà hắn ra mắt gia đình.

Ra mắt thật. Không phải đùa.

Chuyện bắt đầu vào một buổi chiều tan học. Tôi vừa vác balo ra khỏi lớp thì thấy Lục Dã đứng chờ sẵn ở cửa, tay đút túi, mặt không biểu cảm như mọi khi.

Tôi thở dài: “Hôm nay nữa hả? Cậu chờ tôi làm gì?”

Hắn nghiêng đầu: “Về nhà tôi ăn cơm.”

Tôi: “…”

“Cơm nào?”

“Cơm nhà tôi. Mẹ tôi nấu. Bà muốn gặp cậu.”

BÙM.

Tôi suýt ngất giữa sân trường.

Trên đường tới nhà hắn, tôi hỏi trong trạng thái b/án hoảng: “Khoan đã. Mẹ cậu biết tôi hả? Cậu nói sao với bác ấy?”

Hắn thản nhiên: “Tôi nói cậu là bạn trai tôi.”

Tôi: “TRỜI ƠI TÔI TƯỞNG CHỈ GIẢ ĐÂU CÓ THẬT!!”

Hắn nghiêm túc: “Thì là giả. Nhưng nói thật để mẹ tôi đỡ mai mối lung tung. Bà hay bắt tôi đi coi mắt lắm.”

Tôi: “Mới lớp 12 mà đi coi mắt? Mà thật là thế thì cũng đâu cần tôi? Tôi là con trai mà, lấy tôi đỡ đạn thì hụt hết.”

“Ừ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0