Giản Trúc là một Omega ưu tú, lại là tiến sĩ sinh học; còn Tư Trì là Thượng tá Liên bang, tin tức tố hai người tương hợp đến tám mươi phần trăm, chuyện liên hôn hoàn toàn dễ hiểu.

Chỉ là… dường như Tư Trì lại không kiểm soát được tin tức tố.

Tôi ngửi không ra, nhưng đám Omega quanh đó đều biến sắc.

Giản Trúc che miệng, choáng váng ngã vào lòng tôi.

Tôi cau mày nhìn hắn:

“Anh có thể kh/ống ch/ế tin tức tố lại không? Anh định làm cả khu ngất hết à?”

Tôi bế Giản Trúc về lại khoang chính, canh chừng cậu suốt quãng đường.

Khi phi thuyền dừng tại trạm tiếp tế, tôi nhìn ra ngoài, đám Alpha trong khu đều rục rịch bất an, mới nhớ ra bệ/nh của Tư Trì.

Do dự một lúc, tôi quyết định đến phòng hắn xem sao.

Vừa mở cửa, còn chưa kịp nói gì, cổ tay tôi đã bị hắn túm ngược ra sau, ép sát lên cánh cửa.

“Giờ mới đến? Tin nhắn tôi gửi, em coi như không thấy à?”

Tôi chớp mắt, hắn có gửi tin nhắn á?

Tôi mở quang n/ão, một chuỗi tin nhắn lập tức hiện ra:

[Em và Giản Trúc có qu/an h/ệ gì vậy? Không phải nói sẽ không nhận đơn bên ngoài nữa sao? Cậu ta gọi một tiếng là em chạy theo ngay à?]

[Tôi không gi/ận, chỉ hỏi thôi.]

[Sao không trả lời? Chột dạ rồi à?]

Hai phút sau.

[Tôi biết em rất được omega yêu thích. Dù thật sự có gì với cậu ta cũng không sao. Làm xong nhiệm vụ này, em sẽ về nhà chứ?]

Một phút sau.

[Chuyện rối lo/ạn tin tức tố tôi không cố ý. Nếu em cần một lời xin lỗi, tôi có thể nói ngay.]

Ba phút sau.

[Giờ em và Giản Trúc đang làm gì?]

Tôi lập tức quay người, đ/ấm cho hắn một cú:

“Giản Trúc không phải người đính hôn với anh à?”

Tư Trì nắm lấy cổ tay tôi, bình thản nói:

“Tôi đã từ chối rồi.”

Tôi ngạc nhiên:

“Vì sao lại từ chối?”

“Cậu ta quá yếu.”

Tôi không tin nổi:

“Một người thông minh, dịu dàng, vừa đẹp vừa giỏi như Giản Trúc mà anh cũng chê?”

Tư Trì bật cười lạnh:

“Em thích cậu ta? Hay để tôi giới thiệu em vào nhà cậu ta làm rể nhé?”

Tôi im lặng.

Thích và ngưỡng m/ộ, tôi vẫn phân biệt được.

Giản Trúc là một omega có thể vươn lên từ tuyệt cảnh, trở thành tiến sĩ sinh học hàng đầu của Lam Tinh — tôi chỉ đơn thuần khâm phục cậu.

Hơn nữa...

“Tôi chỉ là một lính đ/á/nh thuê phiêu bạt, chẳng thể cho omega tương lai gì cả.”

Nhưng dường như Tư Trì lại hiểu sai ý tôi.

Hắn buông tay tôi, ánh mắt sâu thẳm:

“Tôi có thể cho em tương lai.”

Hắn tiến lại gần, thân thể rắn chắc gần như ép sát. Tôi thoáng gi/ật mình — có thứ gì đó đang chạm vào mình.

“Anh làm sao vậy?”

“Lại lên cơn à.”

Tôi cạn lời.

Hắn hiểu cơ thể tôi quá rõ, nhưng lúc này thật sự không được.

“Hay để tôi dùng tay giúp anh nhé?”

Hắn không từ chối.

Bàn tay tôi nóng rát như tóe lửa, lồng ng/ực hắn kề sát sau lưng, hơi thở dồn dập từng chút một.

Tôi gần như bị hắn khơi lại ham muốn.

Khốn kiếp, cái thứ gọi là phản xạ cơ thể này!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K