Một mình ở biệt thự của Bạc Tứ Yểm dưỡng th/ai thật buồn chán.

Tôi gọi cho chủ võ đường, định đi xem đấu quyền.

Không quen được người khác hầu hạ, tôi lén chạy một mình đến võ đường.

Chủ võ đường nhìn chằm chằm vào bụng tôi, lặng lẽ dập tắt điếu th/uốc trên tay.

Sau hồi lâu im lặng, ông ta mới khó nhọc thốt ra câu đầu tiên:

"Mang bầu xem cảnh m/áu me thế này liệu có ổn?"

Có gì đâu, tôi từng lên võ đài lúc bầu bí cơ.

Nhưng tôi không dám nói ra.

Nói câu này xong, sợ ông chủ võ đường chặn tôi ngay tại chỗ mất.

Chẳng mấy chốc, ông chủ thốt ra câu thứ hai:

"Alpha của cậu đâu? Không quản cậu à?"

Tôi đảo mắt, bình thản đáp: "Tôi trốn ra đấy. Nếu Alpha nhà tôi biết tôi đến chỗ này, chắc chắn sẽ nổi đi/ên lên."

Đây là sự thật, Bạc Tứ Yểm có thể cho phép tôi đi chơi khắp nơi.

Nhưng với hai điều kiện: Phải do hắn dẫn đi, và nơi đó không có nhiều trai cơ bắp.

Ông chủ võ đường khó hiểu: “Cậu mang th/ai hộ hắn, sợ gì chứ?"

Có lẽ do mang th/ai hay đa sầu, tôi cúi đầu:

"Nhưng hình như... hắn không thích đứa bé này lắm."

Tôi cảm nhận rõ, khi Bạc Tứ Yểm nghe bác sĩ dặn dò hay ghi chép nhật ký th/ai kỳ Omega, hắn luôn hờ hững.

Nhưng với tôi lại chiều chuộng đủ điều, chỉ thi thoảng mới để ý đến cái th/ai.

Tôi thật sự không hiểu hắn đang nghĩ gì.

Tôi ngẩng lên nhìn tình hình trên võ đài.

Lục đục mấy cái chip cược, hình như lại đặt nhầm cửa rồi.

Quả nhiên, tôi không hợp ki/ếm tiền.

Vẫn thích hợp làm lao động chân tay, hoặc nằm ườn đợi tiền tự chui vào túi hơn.

Phía cửa đột nhiên ồn ào, đám đông tự động dạt ra lối đi.

Có người còn reo lên: "Ngài Bạc..."

Tôi liếc mắt đã thấy Bạc Tứ Yểm trong bộ áo choàng bó sát màu xám đen bước vào.

Đường c/ắt may phẳng phiu tôn lên vòng eo gợi cảm, đôi găng tay nhung chứng tỏ hắn vừa bước ra từ phòng chỉ huy.

Huy hiệu trên vai lấp lánh trong ánh đêm của võ đường.

Khí chất bẩm sinh của hắn, dù ở đâu cũng khiến người ta nhận ra ngay tức khắc.

Hắn dừng trước mặt tôi, ánh mắt vô h/ồn khẽ chớp.

Cả võ đường ngoái cổ nhìn, xem ai dám trêu ngài đại gia kinh thành đang lên này.

Tôi hết h/ồn nhón chân hôn lên môi Bạc Tứ Yểm.

Hắn không nhúc nhích, thậm chí chẳng ôm tôi như mọi khi.

Tôi nhận ra hắn đang gi/ận.

Tôi vội kéo hắn đến trước mặt ông chủ võ đường:

"Giới thiệu với ông, đây là bạn trai tôi."

Bạc Tứ Yểm vẫn im lặng.

Tôi nắm vạt áo hắn giải thích:

"Em chỉ ra ngoài giải khuây thôi, thật mà."

Tôi càng nói càng cuống, định nói thêm thì...

Ngón tay Bạc Tứ Yểm đã luồn xuống bụng tôi.

Ánh mắt hắn dịu dàng vờn nhẹ cái th/ai trong bụng:

"Gấp gì? Lời em nói, anh đều tin."

Tôi liếc nhìn vật bằng bạc sau lưng hắn, tò mò thò cổ ra hỏi:

"Cái gì đấy?"

Lẽ nào là nhẫn? Nhưng với EQ của Bạc Tứ Yểm thì hắn nghĩ ra được chuyện này sao?

Thấy tôi nghiêng đầu nghi ngờ, Bạc Tứ Yểm đưa tay che mắt tôi, ném vật bằng bạc cho thuộc hạ:

"Không có gì... thứ này không chắc, lần sau tặng em cái tốt hơn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
6 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm