Bỗng dưng thức tỉnh, tôi nhận ra mình là nhân vật phản diện đ/ộc á/c, cái loại mà cuối cùng bị ném xuống biển cho cá ăn đó.

Hiện tại, tôi đang bị gia đình quăng lên giường của anh trai nhân vật chính công để úp sọt.

Theo diễn biến của cốt truyện, tôi nên mở miệng á/c ý buộc đại gia này phải nuôi tôi như một con chim hoàng yến trong lồng.

Nhưng tôi, người đã tỉnh dậy, nghĩ rằng: C//hết đi cho rồi.

Thế là tôi quấn ch/ặt chiếc áo choàng tắm trên người, kéo cửa sổ ra và bước ra ngoài.

1.

Sau khi biết được sự thật về việc mình là nhân vật phản diện đ/ộc á/c, tôi đang nằm trên giường toàn thân đ/au nhức, lắng nghe đại gia kia giáo huấn.

"Anh sẽ cho em một khoản tiền, rồi coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra, hiểu không?"

Tôi nghiêng đầu, nhìn người đàn ông đứng cạnh giường, người có chiều cao sát mốc một mét chín, dung mạo tuấn tú nhưng ánh mắt lạnh lùng, hờ hững.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một Alpha hoàn hảo, đủ sức khiến người ta hét lên vì đi/ên cuồ/ng, vì mê đắm.

Tuy nhiên, trong đầu tôi lại hiện lên cảnh tượng—

Người đàn ông ngồi trong chiếc xe sang trọng, hạ nửa cửa sổ xuống, đôi môi mỏng khẽ mở:

"Ném nó xuống đi."

Và kẻ xui xẻo bị bịt miệng, bị ném xuống biển chính là tôi.

Tôi rùng mình một cái, trong lòng lạnh lẽo bi thương.

Nếu muốn đi theo cốt truyện, tôi phải yêu cầu vị đại gia này bao nuôi mình.

Nhưng nếu không có sự che chở của đại gia, tôi lại có thể bị đám chó sói, hổ báo trong nhà kia x/é x/ác nuốt sống.

Thật sự là đằng nào cũng toi đời mà thôi.

2.

Tôi quấn ch/ặt chiếc áo choàng tắm trên người, h/ồn bay lên mây. Thấy tôi không trả lời, lông mày đại gia cau lại thành một đường.

"Sao? Vẫn chưa đủ sao?

"Em nên biết, nếu không phải em đã dùng th/ủ đo/ạn, một Omega chất lượng kém như em căn bản không xứng xuất hiện trên giường tôi.

"Cầm tiền rồi cút đi, đừng mơ tưởng những thứ em không nên có."

Tôi hoàn h/ồn, nghe những lời cảnh cáo của đại gia, trong lòng càng khó chịu hơn.

Và sau đó, tôi đã cút. Theo đúng nghĩa đen của từ "cút" (lăn).

Tôi lăn một vòng từ đầu giường này sang đầu giường kia.

Sau đó, tôi trèo lên cửa sổ, khó nhọc kéo rèm ra.

Đúng là biện pháp an toàn của khách sạn cao cấp rất tốt, tôi đã phải dùng hết sức bình sinh mới kéo mở được một khe nhỏ.

Đại gia đứng yên tại chỗ, lông mày đã cau ch/ặt.

"Em định làm gì?"

"Ồ, tôi đi c//hết."

"Hả?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Độ Thiên Quang

Chương 9
Tôi là tổng giám đốc tập đoàn họ Mạnh. Gần đây tôi để mắt đến một ngôi sao, muốn dùng thủ đoạn cưỡng ép chiếm đoạt. Kết quả, trợ lý đổ mồ hôi lạnh ròng ròng: "Không được đâu tổng giám đốc! Một năm trước, tổng giám đốc Vương muốn phong sát cậu ta, kết quả tập đoàn nhà họ Vương phá sản! Nửa năm trước, tổng giám đốc Triệu động tay động chân với cậu ta trên bàn tiệc, kết quả bị cậu ta đập một vỏ chai rượu vào đầu máu chảy đầy mặt! Ba tháng trước, tổng giám đốc Lý muốn bỏ thuốc cậu ta, kết quả bị cậu ta một cước đá cho tuyệt tự! Còn một tháng trước nữa..." Tôi: "..." Tình yêu tuy đáng quý, nhưng mạng sống và sự nghiệp còn quan trọng hơn. Chuồn thôi, chuồn thôi. Thế nhưng, chưa đầy nửa tháng sau. Tôi lại bị người ta giam cầm. Trong tầng hầm của căn biệt thự. Gương mặt xinh đẹp làm tôi mê mẩn tâm thần ấy đang nở nụ cười lười biếng, nhưng đáy mắt lại trầm lạnh u ám: "Tổng giám đốc Mạnh, chẳng phải cô muốn bao nuôi tôi sao? Sao đột nhiên lại đổi ý rồi?" Tôi: "???"
Hiện đại
Boys Love
0
Cầu Mỹ Ngọc Chương 11
Hoa tulip đen Chương 10