Căn phòng chỉ còn lại tôi và anh. Mảnh pha lê văng tung tóe, một mảnh sắc lẹm cứa vào bắp chân tôi, m/áu bắt đầu rỉ ra thành dòng đỏ thẫm.
Tôi thoáng thấy một tia xót xa trong mắt anh, nhưng có lẽ đó chỉ là ảo giác. Tôi lầm lũi ngồi xuống, nhặt nhạnh từng món đồ rơi vãi.
Đôi giày da Ý đắt tiền của anh dừng ngay trước mắt tôi.
Giọng anh vang lên, lạnh lẽo như băng tuyết: “Hắn chẳng tặng nổi cho cô thứ gì tử tế sao? Năm đó đồ thừa canh cặn hắn cũng vớt được chút đỉnh chứ, sao cô vẫn còn giữ đồ của thằng người yêu cũ thế?”
Tôi đứng dậy, giọng thản nhiên: “Chúng ta chia tay rồi, anh không cần mỉa mai như vậy.”
Anh sững người rồi cười khẩy: “Chơi chán rồi bị đ/á à? Bảo sao sa sút đến mức phải làm việc ở đây. Đáng tiếc, nếu lúc trước chịu diễn sâu thêm vài ngày, cô đã không đặt cược nhầm vào cái thứ phế vật như Tưởng Triệt.”
Anh bất ngờ kéo tôi lại, ép ch/ặt vào tường, bóp cằm buộc tôi phải nhìn thẳng vào đôi mắt cuộn trào bão tố của anh.
Anh nhìn vết m/áu trên chân tôi, im lặng hồi lâu rồi quay mặt đi: “Để tôi đưa cô về, trong xe có th/uốc.”
Như bị m/a xui q/uỷ khiến, tôi bước lên xe anh. Có lẽ vì chút dịu dàng sót lại trong giọng nói ấy khiến tôi tham luyến.
Tôi ngồi ghế phụ, khẽ nhấn mạnh: “Tôi không lấy bông tai của bạn gái anh.”
Anh không đáp, ném cho tôi một hộp băng cá nhân: “Tự xử lý đi.”
Khi anh khép chiếc cặp lại, một lá bùa bình an rơi ra ngoài. Đó là thứ năm xưa tôi đã thành tâm cầu nguyện, từng bước từng bước leo lên đỉnh Phổ Đà Sơn khi anh lâm trọng bệ/nh. Tôi cứ ngỡ anh đã vứt nó vào sọt rác từ lâu.
Anh nhặt lá bùa lên, giọng giễu cợt: “Thứ này đúng là đã c/ứu tôi một mạng. Nhưng ai mà ngờ được, người cầu bình an cho tôi là cô, mà kẻ phản bội tôi sau cùng… cũng là cô.”
Tôi ghim ch/ặt móng tay vào lòng bàn tay, nuốt ngược mọi lời giải thích vào trong.