9
"Xông lên! Quyến rũ cậu ta! Bẻ cong cậu ta!"
Tôi nhìn chằm chằm đôi môi ướt át của Cố Nghiễn bằng ánh mắt đầy ý đồ, rồi đưa lưỡi li/ếm nhẹ môi trên của mình.
Ánh mắt Cố Nghiễn rơi xuống môi tôi. Yết hầu của cậu ta khẽ lăn lên lăn xuống hai lần, sau đó cúi đầu, chậm rãi tiến lại gần.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Tiếng ồn ào xung quanh dần dần biến mất, chỉ còn lại nhịp tim đ/ập thình thịch như trống trận trong lồng ng/ực.
Đúng lúc ấy
"Hết giờ!"
Tôi và Cố Nghiễn lập tức tách ra như bị điện gi/ật.
Con người lúc ngượng ngùng thường sẽ tỏ ra cực kỳ bận rộn.
Mắt tôi nhìn đông ngó tây, tay chân thì làm đủ thứ động tác thừa thãi.
Khu bình luận phát đi/ên rồi.
Đám hủ nữ tham ăn kia bình thường cá cược cũng chỉ vài gói que cay, vậy mà bây giờ lại ném thưởng mấy trăm, mấy nghìn, thậm chí mấy vạn tệ.
Hệ thống cười đến mức sắp nứt cả mặt.
Đám nữ sinh đứng xem bên cạnh càng khoa trương hơn, vừa đ/ấm vai bạn mình vừa hét chói tai:
"Đạo viên tuyển chọn chuẩn quá!"
"KSWL*!!!"
(*KSWL: viết tắt của "嗑死我了" – "ship ch*t tôi rồi".)
Đạo viên nhân cơ hội ghé lại gần tôi, vẻ mặt đầy suy tư.
"Thời đại thay đổi rồi. Phải dùng ánh mắt phát triển để nhìn nhận mối qu/an h/ệ giữa hai kẻ th/ù."
Tôi: "?"
Khu bình luận lập tức phiên dịch giúp tôi:
【Ý đạo viên: Là túc địch hay là gay, tôi tự biết phân biệt.】
Tôi vội vàng giải thích
"Không phải như thầy nghĩ đâu!"
Đạo viên lại bày ra vẻ mặt "thầy hiểu mà", vỗ vai tôi.
"Lần sau có nhu cầu cứ tìm thầy nhé."
Tôi: "..."
---
Nhờ phúc của hệ thống, gần đây tôi và Cố Nghiễn nếu không cần thiết thì tuyệt đối không gặp nhau.
Không còn cách nào khác.
Bây giờ chúng tôi đi đến đâu cũng bị người ta trêu chọc, chỉ trỏ.
Trên diễn đàn trường, CP "Mắt Kính" ngang nhiên xuất đạo, sở hữu mấy nghìn fan.
Ngay cả chó đi ngang qua cũng bị kéo vào ship vài miếng.
Nói thật, tôi hoàn toàn không hiểu bọn họ đang ship cái gì.
Ship chuyện chúng tôi nắm tay?
Đó đâu phải tự nguyện!
Ship chuyện Cố Nghiễn tiến lại gần tôi?
Tên đó vì chiến thắng, vì ba triệu tệ thôi!
Ship phản ứng đỏ mặt tim đ/ập của tôi?
Đó là vì bị cả đám người vây xem nên căng thẳng, tôi còn lên mạng tra rồi, hoàn toàn bình thường!
Không hiểu nổi có gì đáng ship nữa.
Cạn lời.
Tôi không nhịn được mà thở dài.
Đời này của tôi luôn sống quy củ, cẩn trọng từng bước.
Khó khăn lắm mới tích lũy được chút danh tiếng.
Kết quả đều bị hệ thống phá sạch.
Bây giờ còn phải sống nhờ nó.
Muốn ch/ửi cũng không dám ch/ửi.
Thậm chí còn phải nịnh nọt nó.
"Anh Hệ thống ơi! Anh Hệ thống đẹp trai nhất thế giới! Nhiệm vụ lần sau có thể đừng sắp xếp khán giả trong trường được không?"
Gần đây hệ thống ki/ếm được kha khá tiền thưởng từ người xem nên tâm trạng rất tốt.
Nó thuận miệng đồng ý.
Nhiệm vụ thứ hai nhanh chóng được công bố.
Ôm nhau năm phút trong cầu thang tòa nhà giảng dạy.
Rất tốt.
Mọi người đều đi thang máy, cầu thang đúng là không có khán giả.
Nhưng hành lang ngoài kia người qua người lại đông như vậy.
Ai biết được có ai bất ngờ mở cửa bước vào không?
Tôi lo đến ch*t.
Trái lại, khu bình luận vô cùng phấn khích.
【Kí/ch th/ích quá! Giống vụng tr/ộm tình cảm vậy! Tôi thích!】
【Tôi có dự cảm hôm nay cả hai đều sẽ cong!】
【Tôi thấy công đã cong gần xong rồi. Mấy hôm nay uống th/uốc Đông y điều dưỡng không ít đâu.】
Cố Nghiễn mím môi.
Đường quai hàm căng cứng.
Một lúc lâu sau mới giải thích:
"Tôi bơi lội nên cơ thể nhiều hơi ẩm. Th/uốc Đông y là để trừ thấp."
"Ồ."