Tạ Kinh Trú là Hắc ám Lính gác duy nhất của Liên bang, cũng là con "chó đi/ên" nổi danh thiên hạ.

Ba năm trước, với tư cách là Hướng dẫn viên trưởng của hắn, tôi đã đ/âm hắn một d/ao ngay trên chiến trường.

Ba năm sau, tôi thay tên đổi họ, trở thành một kẻ dọn dẹp thấp kém nhất trong "Tháp".

Cứ ngỡ đôi ta sẽ như nước sông không phạm nước giếng cho đến lúc ch*t già.

Cho tới ngày hôm đó, còi báo động cấp S vang dội.

Thế giới tinh thần của Tạ Kinh Trú sụp đổ.

Đám cấp cao vì bảo toàn tính mạng đã đẩy một kẻ vô dụng như tôi vào trong.

Diễn đàn đang nhảy số bình luận mỉa mai liên tục:

【Lại thêm một đứa vào nộp mạng à? Đây là đứa thứ năm rồi đúng không?】

【Tạ soái gh/ét nhất là Hướng dẫn viên, đặc biệt là loại phản bội đạo đức giả như Thẩm Từ năm đó.】

【Cá một gói dung dịch dinh dưỡng, thằng cha dọn dẹp này không trụ quá ba giây sẽ bị x/é x/á/c thành mảnh vụn.】

Chính tôi cũng nghĩ mình sẽ ch*t.

Nhưng thể tinh thần của Tạ Kinh Trú lại nhận ra tôi.

Nó thậm chí còn nghiêng cái đầu to lớn, làm nũng với tôi một tiếng.

"Ư ư."

1.

"Cút qua đây!"

Áp lực tinh thần thực chất như một cơn sóng thần ập đến.

Thân hình tôi lảo đảo, khóe môi rỉ ra một vệt m/áu tanh ngọt. Tôi đặt chiếc thùng tẩy rửa xuống:

"Nhân viên vệ sinh số 09, phụng mệnh thực hiện nhiệm vụ dọn dẹp."

Trong bóng tối lóe lên hai điểm sáng xanh lục u uẩn. Đó là thể tinh thần của Tạ Kinh Trú — một con báo đen biến dị. Kích thước của nó trông còn đồ sộ hơn ba năm trước, khắp người quấn quanh những tia sét đen bạo liệt.

Tạ Kinh Trú ngồi trên ghế trói buộc, xiềng xích hợp kim đã bị vặn vẹo biến dạng. Hắn đỏ ngầu đôi mắt, cười nhạo một tiếng:

"Sao hả? Chúng nó không dạy mày cách để làm một vật tế đạt chuẩn à?"

Ngón tay hắn khẽ động, con báo đen lập tức chồm lên, móng vuốt sắc lẹm lao thẳng vào mặt tôi. Tôi không né, chỉ khẽ thốt ra mệnh lệnh đó:

"Than Nhỏ, ngồi xuống."

Con báo đen khựng lại ngay giữa không trung. Nó nghiêng cái đầu lớn, nhìn tôi đầy vẻ bối rối. Như thể đã x/á/c nhận được điều gì, nó lập tức lật ngửa bụng ra cho tôi xem, miệng phát ra tiếng kêu nũng nịu:

"Ư ư."

Nhân lúc Than Nhỏ đang lăn lộn làm nũng, tôi nhanh chóng phóng ra một sợi chỉ tinh thần, lặng lẽ thâm nhập vào thế giới tinh thần của Tạ Kinh Trú.

Bên trong là một đống đổ nát. Tôi thành thục lách qua mọi sự tấn công, tìm thấy "điểm neo" cốt lõi nhất. Nơi đó đang cắm một thanh đoản đ/ao g/ãy — minh chứng cho việc tôi đã ch/ặt đ/ứt liên kết tinh thần với hắn.

tôi nắm lấy chuôi "d/ao", nhẹ giọng vỗ về:

"Ngủ đi, Tạ Kinh Trú."

"Không sao đâu, có tôi ở đây rồi."

Tạ Kinh Trú vốn đang trong cơn bạo ngược bỗng rùng mình một cái. Mí mắt hắn nặng trĩu khép lại, cơ thể đang căng cứng lập tức mềm nhũn. Than Nhỏ cũng rên rỉ một tiếng rồi hóa thành những đốm sáng tan biến vào không trung.

Tôi đã thành công.

Nhưng câu nói cuối cùng trước khi hắn lịm đi lại khiến tôi như rơi vào hầm băng.

Hắn gọi tôi là: "Kẻ l/ừa đ/ảo".

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thử nghe khúc nhạc thanh tao

Chương 6
Xuân nhật du hồ. Khi chiếc thuyền chơi đi đến cuối hồ thì bất ngờ lật úp sau một cơn chao đảo. Hai người từ trong thuyền rơi xuống nước, giữa thanh thiên bạch nhật lại ôm nhau trong bộ dạng áo xốc xếch. Chứng kiến cảnh tượng ấy, đám đông xôn xao kinh ngạc. Người đàn ông ngẩng đầu quát mắng, mọi người mới nhận ra đó chính là Cố Kỳ Diễn - con trai độc nhất của Cố Thái phó. Còn người phụ nữ phía sau hắn lại bị che chắn kỹ càng, không thể nhìn rõ dung nhan. Ôn tiểu thư chỉ vào chiếc trâm cài tóc hình hoa diên vĩ rơi trên thuyền: "Chiếc trâm này ta từng thấy Sở tiểu thư đeo qua, chẳng lẽ người này là..." Lời còn chưa dứt. Cố Kỳ Diễn đã vội vàng ngắt lời: "Chiếc trâm này đích thị là của Sở Thanh Âm - con gái thứ của Sở gia! Hai chúng ta tâm đầu ý hợp, đã sớm thề non hẹn biển, mọi người cũng đừng vây quanh đây nữa!" Đám đông xì xào bàn tán, đang định giải tán thì. Ta ôm khăn tay, đứng trên bờ khóc thút thít: "Cố lang, ngươi đã biết chúng ta đã hứa hẹn trọn đời, cớ sao còn phụ bạc ta!"
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Dù Mỹ Nhân Chương 5
Ninh Ninh Chương 7