Ngưỡng cửa ma

Chương 9

12/03/2024 11:31

Buổi tối, ba người bạn cùng phòng đã về.

Hiên ngang bước qua ngưỡng cửa đi vào phòng.

Lão đại ch/ửi ầm ĩ lên: "Giáo viên tồi tệ, trường học tồi tàn gì thế này!"

Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì.

Lão tứ nói hôm nay chị cả đi tìm giáo viên để nói việc ký túc xá có q/uỷ, muốn đổi ký túc xá.

Lại bị giáo viên phê bình một trận, còn nói nếu còn tuyên truyền m/ê t/ín d/ị đo/an nữa sẽ lập tức đuổi học.

Tôi vội vàng an ủi: "Không sao đâu chị cả, cố gắng qua hai ngày nữa là ổn thôi."

Chị cả nhìn ngưỡng cửa mới lắp ở cửa, gật đầu.

Trong lòng tôi lại bỗng dưng mơ hồ.

Đèn đã tắt.

Mọi thứ đều yên ổn.

Dần dần truyền tới tiếng ngáy say ngủ của ba bạn cùng phòng.

Trái tim của tôi cũng chầm chậm quay về chỗ cũ.

Ngay lúc tôi định đi ngủ.

Bịch, bịch, bịch.

Ba tiếng q/uỷ dập đầu liên tục truyền đến.

Tôi sợ hãi ngồi dậy.

Gắt gao nhìn chằm chằm về phía cửa.

Không sai, âm thanh truyền tới từ ngưỡng cửa bằng gỗ cây hòe kia.

Tim tôi lập tức gi/ật thót, sao vẫn còn q/uỷ tới dập đầu?

Vào đúng lúc tôi do dự, bỗng dưng tiếng dập đầu lại vang lên.

Đồng thời âm thanh lần này còn rất rối lo/ạn.

Giống như có mười mấy con q/uỷ đang cùng dập đầu vậy.

Bịch bịch bịch bịch...

Tôi không biết nên làm gì bây giờ.

Sợ hãi mau chóng lấy điện thoại gọi điện thoại cho bạn thân, nhưng mãi mà chẳng có người nhận.

Tôi sắp đi/ên rồi.

Tôi đột nhiên nhớ đến hình ảnh động của ba nén hương đã tải về điện thoại vào tối hôm qua.

Tôi vội vã mở ra, không ngừng vái lạy về phía cánh cửa.

Đâu ai ngờ được âm thanh này ngược lại còn trở nên lớn hơn nữa, số lượng cũng nhiều hơn.

Tôi sắp không xong rồi.

Vội gọi điện thoại cho bạn thân lần nữa.

May quá, nhận rồi.

Nhưng bạn thân lại nói không phải sợ.

Như này là đã c/ắt đ/ứt đường q/uỷ, bọn họ tới xả cơn gi/ận.

Bảo tôi kiên trì một lúc, trời sáng là sẽ ổn thôi.

Nói xong thì cúp máy luôn.

Tôi không biết vì sao bạn thân lại đột nhiên biến thành thế này.

Mà đổi cho ai rơi vào cục diện này đều cũng không thể kiên trì được.

Tôi lập tức đứng dậy, muốn gọi bạn cùng phòng dậy cùng nhau hợp sức.

Thế nhưng tôi bỗng nghĩ đến, âm thanh lớn thế này, tại sao bọn họ không nghe thấy?

Rốt cuộc là bọn họ đang giả vờ hay là có khả năng nào khác?

Tôi không dám nghĩ nữa.

Mà lúc này, âm thanh ở cửa càng lớn hơn.

Bịch bịch bịch bịch...

Cảm giác mỗi lần dập đầu đều đ/ập vào tận tâm khảm tôi.

Lúc này đây, tôi cũng bỗng nhớ đến lời ông lão nói hôm nay.

Đêm nay q/uỷ môn mở lớn, có thể sống sót qua đêm nay hay không là chuyện của tôi.

Ông ta đã cố gắng hết sức.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hy Xuân

Chương 7
Nhớ thuở ta được đón về phủ, chính tay ta đã cứu mạng Thái tử khi ngài còn mê muội. Phụ thân, mẫu thân đau lòng thay cho tiểu thư giả, không đành lòng để nàng gả cho kẻ ngây dại, liền kéo tay ta, khẩn cầu Hoàng hậu: 'Tiểu nữ có ơn cứu mạng Thái tử, hai người chính là lương duyên trời định'. Hoàng hậu lòng hiểu rõ, Thái tử trọng thương mất trí, e rằng khắp kinh thành chẳng tiểu thư khuê các nào nguyện ý gả cho một Thái tử hữu danh vô thực. Người liền gật đầu: 'Ngôi vị Thái tử phi này, nên để Hi Xuân đảm đương'. Tiểu thư giả trong lòng thầm đắc ý. Một năm sau, Thái tử hồi phục tâm trí, ngôi vị vững vàng. Để đoạt lại vị trí Thái tử phi, ả vu oan ta hại ả sảy thai, lại còn khơi ra thân phận sơn tặc năm xưa của ta. Cả kinh thành bàn tán xôn xao, kẻ kẻ đều nói ta không xứng làm Thái tử phi. Thái tử nắm lấy tay ta, cất lời: 'Hi Xuân, trẫm cảm kích ơn cứu mạng của nàng, song đứa trẻ của Hi Lan là vô tội. Chỉ cần nàng nhường lại ngôi vị Thái tử phi, bất cứ thứ gì nàng muốn, trẫm đều sẽ thỏa mãn'. Ta nhìn Thái tử, điềm nhiên đáp: 'Vậy xin Điện hạ ban cho thần thiếp một tờ hòa ly'.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6