Cún con, A Chiêu

Chương 13

22/04/2025 17:00

Sau khi mất trí nhớ, thiếu gia thật sự rất không ưa tôi.

Ăn cơm chê tôi ồn ào.

Tôi lẩm bẩm: "Ngài bảo tôi qua ăn rồi lại chê ồn, đúng là bệ/nh th/ần ki/nh."

"Nói to lên xem nào."

Tôi cười hề hề: "Thiếu gia, tôi sẽ cố gắng nhai thật kỹ nuốt thật chậm ạ."

Ngủ nghê chê tôi trở mình nhiều.

Tôi nghiến răng: "Nếu ngài không bảo tôi không được 'ăn lương không làm việc', ép tôi đến phòng ngủ của ngài để canh chừng, làm sao tôi quấy rầy được? Khó chiều thật!"

Hắn: "Tôi nghe thấy hết đấy."

Đội trưởng bảo vệ thấy tôi suốt ngày quanh quẩn trong dinh thự họ Mặc.

Định gả em gái cho tôi.

Tôi gật đầu:

"Cũng có thể tiếp xúc thử xem sao."

Thiếu gia đột ngột hiện ra sau lưng, giọng đượm buồn: "Tiền thưởng của cậu không cánh mà bay rồi."

"Vì sao ạ?!"

"Thở ồn quá."

Đáng gh/ét!

Đợi ông đây giàu có, gặp con chó nào trên đường ông cũng cho hai trăm!

Cổ tôi ngứa ngáy, hình như thiếu sợi dây thừng.

Tôi lầm bầm: "Trẫm là hoàng đế mỏng manh dễ vỡ lắm!"

"Bảo họa vô đơn chí, hóa ra ngài thật sự coi ta làm lừa rồi!"

Tức đi/ên người, nhưng chỉ dám tức trong lòng thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chim trong lồng

Chương 16
Ta là thái giám thân cận của một bạo quân cố chấp. Sau khi lỡ uống phải rượu bị bỏ thuốc, nhân lúc bạo quân phát bệnh, thần trí không tỉnh táo, ta đã làm chuyện không nên làm với hắn. Còn mang thai con của hắn. Bạo quân nổi điên. Hắn hạ lệnh đào ba thước đất cũng phải tìm ra ả đàn bà chán sống kia, muốn đem nàng ta băm thành muôn mảnh! Ta núp trong góc, khẽ thở phào một hơi. May mà ta là thái giám. Bạo quân có nằm mơ cũng không ngờ, người cùng hắn hoan ái đêm đó… lại là nam nhân. Chỉ là… Ba tháng sau. Bạo quân nhìn bụng dưới của ta, đột nhiên như nghĩ ra điều gì: “Thôi Chiêu, dạo này ngươi… có phải béo lên rồi không?”
107
5 Phương Lê Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm