[BL] Điên Cuồng Vì Em

Chương 29.

01/08/2025 16:13

Cái thứ chất đầy trong ngăn tủ là một món vô cùng kinh khủng, tôi không biết nên diễn tả như nào nữa. Cụ thể thì nó là mấy món n/ội tạ/ng tim gan phèo phổi đựng trong mấy lọ thuỷ tinh, ngâm trong mớ dung dịch bảo quản màu xanh nhạt formalin. Thậm chí g/ớm hơn cả còn có một lọ cỡ lớn, to hơn mấy lọ khác, đựng một bộ n/ão người bị dập mất bên trái.

Mấy cái n/ội tạ/ng kia trương phình lên, có thể nhìn rõ đường gân hay dây th/ần ki/nh chằn chịt. Ở ngăn này chỉ có mấy lọ, vậy mấy ngăn khác cũng đựng đồ giống y hệt như vậy.

Cale bước vào trong, đóng luôn cánh cửa và khoá nó lại. Gã nhấc chân đi về phía tôi, đều đều và chậm rãi, từng tiếng bước chân như nện thẳng vào tim tôi. Mái tóc vàng của gã che đi đôi mắt, từ góc độ này chỉ nhìn thấy môi mỏng hững hờ và sống mũi cao, lạnh tanh thâm trầm như ngày đầu gặp nhau vậy. Dưới lớp áo là cơ bắp cuồn cuộn đang nhấp nhô, một cảm giác đe doạ u/y hi*p toả ra từ Cale, đ/è ép khiến bầu không khí dần nghiêm trọng.

Tôi đã táy máy tay chân mà động vào thứ không nên tò mò.

Gã sẽ gi.ết tôi chăng? Hay nh/ốt lại tr/a t/ấn như những kẻ khác, và moi tim tôi ra, biến nó thành một món đồ trong những bộ sưu tập của mình?

Lồng ngựk phập phồng, vì thở gấp mà tim tôi co thắt lại. Tôi sợ đến mức không cử động được, gấp gáp muốn nói nhưng cái lưỡi cứng đờ không làm sao phát ra âm thanh, mồ hôi chảy xuống thấm ướt lưng áo, mặt tái mét hoảng lo/ạn. Và ngay sau đó, tôi ôm ngựk nằm phịch xuống đất, hắt ra từng hơi yếu ớt, ngựk đ/au đến không thở được, cả người co rúm đáng thương.

Bước chân ngày càng nhanh hơn, Cale quỳ xuống, bế tôi lên.

Giọng gã đầy lo lắng, cố gắng vỗ lưng cho tôi:

"Đừng hốt hoảng, bình tĩnh, thở đều. Từ từ thôi, ngậm miệng lại, hít thở bằng mũi, đừng thở bằng miệng."

Tôi vươn tay túm lấy áo gã, gấp gáp nói ngắt quãng:

"Em...em xin lỗi. Đừng...đừng...xin đừng gi.ết em..."

Cale cười gằn. Gã đột ngột kéo tôi ôm siết vào lòng, rồi th/ô b/ạo gặm cắn đôi môi của tôi. Ánh đèn treo vách tường bắt đầu chớp nháy vì yếu điện, bật ra mấy âm thanh rè rè rồi thoáng vụt tắt. Bóng tối bao trùm, gã nôn nóng trao cho tôi nụ hôn ướt át. Trong tiếng thở gấp, tôi nghe Cale thì thầm sát bên tai:

"Không. Không bao giờ tôi làm tổn thương em."

"Đừng sợ, bé con, tin tưởng tôi đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
2 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 10 năm vây hãm Chương 10
8 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau mười năm sửa điều hòa, tôi cải tạo động phủ Tiên tôn thành hệ thống điều hòa trung tâm

Chương 9
Ngày tôi chết, tôi đang treo mình trên bức tường bên ngoài tầng hai mươi tám để sửa điều hòa. Lúc buộc dây an toàn, tay tôi lỡ trượt, thế là tôi "vút" một cái "lên thiên đàng". Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đang ở trong một hang đá lạnh lẽo như hầm băng, bên cạnh có một ông lão mặc áo bào trắng đang ngồi xổm, lấy ngón tay chọc chọc vào mặt tôi. "Tỉnh rồi à? Được, từ hôm nay ngươi là đệ tử tạp dịch của Hàn Băng Phong ta, mỗi tháng hai viên linh thạch, phụ trách quét dọn động phủ." "Đợi đã, đây là đâu?" "Hàn Băng Phong thuộc Huyền Thiên Tông." "Vậy tôi có thể góp ý một chút không, hệ thống thông gió của cái động phủ này có vấn đề, hàn khí tích tụ không tan, người ở bên trong lâu sẽ bị bệnh khớp đấy." Tôi nói xong, ông ta nhìn tôi như thể đang nhìn một kẻ tâm thần.
0