Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1623: Chui chỗ trống (2)

05/03/2025 14:16

Giống như chiếc thuyền cô đ/ộc ở trong sóng to gió lớn, trong đầu Bạch Tiểu Thuần n/ổ mạnh. Trong lúc t/âm th/ần chấn động, liên hệ u minh giữa hắn cùng với quạt tàn, thật giống như bị lần lượt trùng kích kéo lại, mơ hồ trong đầu còn có tiếng gầm thét gi/ận dữ. Nếu như đổi lại là cường giả B/án Thần, lúc này nhất định t/âm th/ần đã sớm tan vỡ, do đó bị ý chí này ép với thế lôi phong, ch/ém đ/ứt mối liên hệ.

Nhưng Bạch Tiểu Thuần có tu vi Thiên Tôn. Tuy rằng hắn không có lực phản kích, nhưng nếu sử dụng toàn lực đi trấn thủ, tuy không có cách nào kiên trì quá lâu, nhưng trong thời gian ngắn vẫn có thể chống đỡ!

Mà hết thảy những điều này, người ngoài không nhìn ra. Cho dù là đám người Quảng Mục Thiên Tôn cũng không hề phát hiện. Đấu pháp này hoàn toàn vượt qua trình độ của bọn họ. Đây là một hồi tranh đoạt chủ quyền đối với quạt tàn!

Thời gian trôi qua, trôi qua đã hai canh giờ trôi qua. Toàn thân Bạch Tiểu Thuần không ngừng r/un r/ẩy, sắc mặt tái nhợt. Dựa vào tu vi của hắn, kiên trì tới hiện tại đã là cực hạn. Mắt thấy t/âm th/ần sẽ sụp đổ, mắt thấy liên hệ cùng quạt tàn này sẽ bị ch/ặt đ/ứt. Nhưng vào lúc này, bên tai của hắn truyền đến một tiếng rít gào không cam lòng. Theo rít gào vang vọng, ý chí của quạt tàn này lại giống như thuỷ triều xuống, trong nháy mắt tiêu tan, giống như một lần nữa rơi vào trong giấc ngủ mê!

Khi Bạch Tiểu Thuần mở hai mắt ra, toàn thân của hắn đã bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp. T/âm th/ần hắn tiêu hao cực lớn, lúc này đang thở hổ/n h/ển. Hắn chỉ cảm thấy tất cả những chuyện xảy ra trước, quá mức hung tàn. Ý chí của cái quạt tàn này hình như cảm h/ận đối với mình thấu xươ/ng.

- Cũng may bản thân của ý chí này hình như có chỗ thiếu hụt, không có cách nào thức tỉnh lâu dài...

Bạch Tiểu Thuần hung hăng hít vào một hơi. Lúc này theo ý chí biến mất, kh/ống ch/ế của hắn đối với quạt tàn cũng một lần nữa trở về. Nhưng trong nháy mắt, Bạch Tiểu Thuần lại biến sắc.

- Đáng ch*t, bị bọn họ chui chỗ trống!

Bạch Tiểu Thuần nhận thấy được rõ ràng, hai canh giờ mình cùng quạt tàn ý chí đối kháng này, rốt cuộc có không ít người xông qua cửa ải đã từng bị hắn tăng lên mức độ khó khăn!

Giống như Lý Đông Hạo đã vượt qua cửa thứ sáu. Còn có Hải Thần Đại Tôn cũng đến trong cửa ải thứ chín. Về phần đám tu sĩ Thiên Tôn như Cổ Thiên Quân, Tư Mã Vân Hoa, càng như vậy, rốt cuộc đều thông qua cửa ải thứ mười sáu, đi tới cửa ải thứ mười bảy!

Mà khiến cho Bạch Tiểu Thuần tức gi/ận, là Quảng Mục Thiên Tôn bên kia. Người này cũng không biết tìm được biện pháp gì, lại liên hiệp với Nguyên Yêu Tử, Phệ Linh Thượng Nhân, ba người cùng đi tới một xươ/ng quạt. Sau đó, bọn họ liên thủ xuất hiện ở trong cửa ải thứ mười tám!

Điều này hiển nhiên là sau khi Quảng Mục Thiên Tôn tổng kết kinh nghiệm, lợi dụng lỗ thủng nào đó Bạch Tiểu Thuần không biết, khiến cho ba người ở trong cửa ải thứ mười tám này, đồng thời xuất hiện, lại trong nháy mắt trực tiếp gi*t ch*t những cái đầu cát xuất hiện có thể so sánh được với Thiên Tôn này!

Khiến cho sau khi thuận lợi thông qua cửa ải thứ mười tám này, ba người lại dùng biện pháp tương tự, xông qua cửa ải thứ mười chín. Giờ khắc này ở lúc Bạch Tiểu Thuần nhìn lại, ba người bọn họ đã đến bên trong cửa ải thứ hai mươi!

Cũng may độ khó bản thân cửa ải thứ hai mươi này lại không nhỏ. Lúc này ba người Quảng Mục Thiên Tôn đối mặt, không ngờ là một loại mãnh thú cực lớn có đầu trâu. Loại mãnh thú này có hình dáng cực kỳ hung tàn. Bọn chúng bất luận là ở phương diện tốc độ, hay ở trên thân thể, mức độ cường hãn của chúng, ở phương diện nào đó thậm chí không kém hơn so với Quảng Mục Thiên Tôn.

Nhất là thân hình của bọn chúng cao lớn, khiến cho người ta cảm giác có một loại lực lượng không có cách nào hình dung, tính cách táo bạo. Hơn nữa những con quái vật đầu trâu này đều là giống đực!

Trong miệng bọn chúng truyền ra tiếng gầm khẽ, khiến cho chỗ bình nguyên ở cửa ải thứ hai mươi này, giống như thiên lôi không ngừng n/ổ lớn ở tám phương.

Càng không cần phải nói tới những con quái vật đầu trâu. Bọn họ có đầy đủ trí tuệ cực cao, thậm chí ở trên thuật pháp, hình như không cần bấm quyết, giống như có thiên phú thần thông nào đó, hình thành từng vòng ánh sáng màu vàng đất, khuếch tán ở trong. Cho dù là ba người Quảng Mục Thiên Tôn cũng phải cẩn thận đến cực điểm.

Một khi bị ánh sáng màu vàng đất này va chạm, thân thể ba người cũng sẽ run lên, thật giống như bị một sức lực không có cách nào chống lại, xuyên qua thân thể, trực tiếp đ/á/nh vào trên linh h/ồn.

Nếu như đổi lại có tu sĩ B/án Thần ở chỗ này, sợ là trong nháy mắt t/âm th/ần sẽ tan vỡ, bị trục xuất khỏi cửa này. Thậm chí cho dù là tu vi Thiên Tôn, nếu như ba người một mình đến đây, ở dưới sự liên thủ của những con quái đầu trâu này, căn bản cũng không có cách nào kiên trì được bao lâu.

Cửa ải thứ hai mươi này lại giống như là một bước ngoặt. Từ trên trình độ nào đó mà nói, bất luận một người nào trong số đám người nơi đây, muốn vượt qua cửa này, đều gần như không có khả năng.

Nếu quả thật có khả năng, như vậy cũng chỉ có thể là Bạch Tiểu Thuần. Dựa vào lực khôi phục cường hãn của hắn, có lẽ có thể ở bên trong thời hạn, dựa vào tiêu hao, cố gắng kéo dài.

Đồng thời, ở trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng, loại mãnh thú này căn bản cũng không có tồn tại qua.

Hiển nhiên, đây là một loại mãnh thú cường hãn đã từng tồn tại qua ở trong chỗ thế giới của chủ nhân quạt tàn này!

Cũng chính là vì độ khó của bản thân cửa ải thứ hai mươi này, khiến cho ba người Quảng Mục Thiên Tôn cho dù liên thủ, trong khoảng thời gian ngắn, cũng khó tránh khỏi lưu lại một ít thời gian. Nếu không, sợ là sau khi Bạch Tiểu Thuần tỉnh dậy, nhìn thấy được chính là ba người Quảng Mục Thiên Tôn thành công xông qua cửa ải thứ hai mươi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trọng sinh xong, tôi đá ngược kim chủ của mình

Chương 13
Đời trước, tôi là đứa con giả bị đuổi ra khỏi nhà, chỉ có thể dựa vào sự bao nuôi của một vị đại lão mà sống lay lắt. Đại lão bị khiếm thính, phải đeo máy trợ thính. Mỗi lần lên giường, anh đều gỡ máy trợ thính xuống, hoàn toàn mặc kệ tôi, nhìn chằm chằm tôi với gương mặt đầy nước mắt. Anh nắm lấy tay tôi, đặt lên tai mình, ra hiệu rằng anh không nghe thấy gì cả. Đến khi đại lão chết, chiếc máy trợ thính dính máu bị văng ra ngoài. Khoảnh khắc cuối cùng, tôi nói: "Em yêu anh." Anh yếu ớt mỉm cười, nói với tôi rằng anh… Biết đọc khẩu hình. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại thời điểm anh vẫn còn là một đứa con riêng bị người đời chèn ép, chịu đủ mọi đau khổ.
407
5 Luôn Nhớ Cam Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm