"Liễu Oanh Oanh, trái tim em đúng là có sưởi ấm thế nào cũng không nóng lên được." Thẩm Hoài Xuyên thất vọng quay người đi.

Tôi nhanh tay lẹ mắt né khỏi bàn tay đang vươn tới của Bùi Lệ, xoay người t/át một cú trời giáng vào mặt hắn: "Đồ hèn, cút xéo sang một bên."

Bùi Lệ bị tôi đ/á/nh cho ngây người. Hắn ôm lấy gương mặt đỏ bừng: "Oanh Oanh, em đ/á/nh anh?"

Tôi chẳng rảnh mà để ý đến hắn, rảo bước chạy vào trong sân, nắm ch/ặt lấy tay Thẩm Hoài Xuyên: "Ông xã, anh nghe em giải thích đã." "Bùi Lệ có chiều cao sàn sàn anh, hôm nay hắn lại mặc bộ vest y hệt anh nữa, em cứ tưởng là anh đang đứng ở cửa nên mới ôm."

Thẩm Hoài Xuyên vẫn quay lưng về phía tôi, không nhìn rõ biểu cảm, khiến người ta không tài nào đoán định được. Tôi định tiếp tục giải thích, nhưng chưa kịp mở lời thì cái tên Bùi Lệ kia đã tiến tới lôi kéo tôi: "Oanh Oanh, không việc gì phải giải thích với hắn, giờ em không cần phải chịu uất ức ở bên cạnh người mình không yêu nữa."

Tôi ngơ ngác hoàn toàn, chẳng hiểu cái tên này đang lảm nhảm cái gì. Chỉ thấy Bùi Lệ trưng ra vẻ mặt đầy tự tin và kiêu ngạo:

"Giờ anh đã tiếp quản nhà họ Bùi rồi, tiền anh không thiếu."

"Nghe tin em về, anh lập tức đến tìm em ngay. Những năm qua em chịu khổ rồi, bây giờ anh đã có quyền tự quyết để cưới em."

Bùi Lệ đưa tay về phía tôi: "Chúng ta về nhà họ Bùi thôi." Thấy tôi không nhúc nhích, hắn còn kiêu kỳ bồi thêm: "Chẳng phải em luôn chờ đợi khoảnh khắc này sao?"

"Em đợi được rồi đấy."

Đúng là cạn lời, nhiều lúc tôi chỉ muốn báo cảnh sát cho xong. Tôi gi/ận dữ m/ắng: "Đầu anh bị lừa đ/á rồi à? Đừng có cậy mình có vấn đề về th/ần ki/nh mà sủa bậy."

"Oanh Oanh, em thay đổi rồi, sao giờ mở miệng ra là nói lời thô tục thế?" Bùi Lệ lườm Thẩm Hoài Xuyên một cái: "Quả nhiên ở cạnh loại rác rưởi sẽ làm em bị ảnh hưởng."

Tôi gi/ận dữ chỉ thẳng mặt Bùi Lệ: "Nói tôi sao cũng được, nhưng cấm động đến ông xã tôi, đồ tồi." Không phải tôi cố ý nói bậy, nhưng nếu không dùng từ mạnh, tôi thực sự không có gì để nói với hắn.

Tôi nắm ch/ặt tay Thẩm Hoài Xuyên không buông: "Ông xã, hắn là một tên đần, Liễu Oanh Oanh em sao có thể thích loại công tử bột không có n/ão như hắn chứ?"

"Thực ra năm đó, em có nỗi khổ tâm riêng..."

"Nỗi khổ tâm gì?" Thẩm Hoài Xuyên quay người lại, ánh mắt rực ch/áy nhìn chằm chằm vào tôi. Anh rất hy vọng tôi có thể cho anh một lý do, có thể giải thích cho anh hiểu, tại sao năm đó lại nhẫn tâm bỏ rơi anh.

"Em..." Tôi khựng lại. Đột nhiên tôi chẳng biết phải nói thế nào. Nếu tôi nói rằng, tôi là người xuyên không đến từ nhỏ, đây thực chất là thế giới trong một cuốn tiểu thuyết, nếu tôi không diễn theo kịch bản lúc đó thì sẽ bị hệ thống xóa sổ, liệu anh có tin không?

Chuyện đã đến nước này, dù anh có tin hay không, tôi cũng định nói ra sự thật. Tôi mấp máy môi, ngay khoảnh khắc tôi chuẩn bị nói ra sự thật thì Tô Mộc Mộc xuất hiện. Đi sau ả còn có mẹ của Thẩm Hoài Xuyên.

Sự xuất hiện của mẹ Thẩm khiến tôi có một dự cảm chẳng lành.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuồng Cốt

Chương 6
Ta mắc chứng điên cuồng khát máu, năm tám tuổi phát bệnh, đã cắn đứt tai của bà mụ dạy dỗ. Mười ba tuổi mất kiểm soát, đẩy em gái thứ xuống giếng rồi ném theo ba tảng đá lớn. Năm mười sáu tuổi, ta một tay phóng hỏa thiêu rụi lầu thêu, ngồi trên nóc nhà vỗ tay cười lớn. Đáng ghét thay, ta lại là đích nữ duy nhất của Tể tướng gia, không ai dám đưa ta vào tháp điên. Theo di nguyện của nương thân, ta kết hôn với Thế tử trấn Bắc Hầu, ngày ngày uống thuốc đắng đè nén cơn điên, học làm người bình thường. Thế tử với ta kính nhau như khách, cũng tạm hòa hợp. Nhưng hắn lại đúng ngày sinh nhật ta, dẫn về cô em họ. Nàng ta đập vỡ chiếc liễn lưu ly duy nhất mẹ ta để lại, rồi giả bộ hoảng hốt núp sau lưng Thế tử. “Chị dâu sao lại đặt đồ mỏng manh thế này ở ngoài, làm người ta bị thương thì biết ăn năn sao cho đủ.” Thế tử cũng lạnh nhạt phụ họa: “Tống Âm, vỡ rồi cũng chỉ là đồ vô tri, đừng làm em sợ.” Ta nhặt mảnh vỡ dưới đất, lia mạnh về phía cái mồm mép lảm nhảm của hai người. “Không biết nói năng, thì đời đời câm miệng cho ta!”
Báo thù
Cổ trang
Cung Đấu
7