Tôi đuổi hết mọi người ra khỏi phòng, sống trong mờ mịt suốt mấy ngày trời.

Tống Minh Hi lại mang một bát canh gà đến bên giường.

"Em đã nói là không uống, chị mang về đi."

Chị phớt lờ, ngồi xuống tự mình rót canh uống.

"Thư này em có đọc không, không thì chị cầm đi đó?"

Vừa nghe thấy, tôi đã vội giấu lá thư vào lòng, ngẩng lên nhìn chị đầy cảnh giác.

Chị khẽ lắc đầu, mỉm cười dịu dàng:

"An An, thế giới ngoài kia vẫn không ngừng nở hoa, còn em tự n h ố t mình trên hoang đảo thì chỉ bỏ lỡ thêm những điều đẹp đẽ mà thôi."

"Con đường không thông thì hãy đổi hướng, Quý Tuy Phong đã bảo vệ em không phải để thấy em chìm đắm trong quá khứ."

"Bảo vệ chính nghĩa, vì đất nước, vì nhân dân là nghĩa vụ của anh ấy, cũng là đức tin của anh ấy."

"Em phải hiểu rằng thế giới này còn rất nhiều cảnh đẹp đang đợi em khám phá."

Tay tôi s i ế t c h ặ t lá thư, rồi lại thả lỏng, cuối cùng cầm lấy bát canh gà:

"Chị, em sẽ vượt qua được."

Tống Minh Hi lặng lẽ nhìn tôi uống hết phần canh, chị nói: "Ra ngoài dạo một chút đi."

Tôi gật đầu, khoác áo khoác, mở cửa ra thì thấy trợ lý Trần ngồi trên ghế đối diện.

Anh ta có vẻ bất ngờ khi thấy tôi bước ra, chào hỏi với vẻ lo lắng.

Tôi gật đầu đáp lại, qua ô cửa nhỏ, tôi nhìn thấy người đàn ông nằm bên trong.

Là Kỳ Yến Tri.

"Anh ấy sao vậy?"

"Chuyện là... Kỳ tổng vì c/ứu cô nên..." Trợ lý Trần bỗng ngưng lại, đứng chặn trước cửa phòng: "Cô Tống đừng hỏi nữa, Kỳ tổng không cho tôi nói."

Tôi nhìn anh ta, ánh mắt trầm xuống: "Nếu anh không nói, hôm nay tôi sẽ đứng đây không đi."

"Đợi khi anh ấy tỉnh dậy, tôi sẽ tự mình hỏi. Còn anh thì nên chuẩn bị sẵn sơ yếu lý lịch mà tìm chỗ khác đi là vừa."

Trợ lý Trần lộ vẻ khó xử, cuối cùng cũng đành lên tiếng:

"Chuyện là sau khi cô bị bắt đi, Kỳ tổng đã gọi điện cho lão đại của Phó Tự."

"Ai ngờ tên Hứa lão đại kia thật x ả o q u y ệ t, Kỳ tổng đồng ý thi đ ấ u suốt năm tiếng trong võ đài ngầm của hắn."

"Điều kiện là Phó Tự không được động vào cô, ông Hứa đồng ý rồi."

"Nhưng ông ta không nói cho Kỳ tổng rằng c ả n h s á t đã sớm có hành động, thực ra cô không cần đến anh ấy bảo vệ."

"Kỳ tổng đã thay hơn năm mươi đ ố i t h ủ trong suốt năm giờ đó. Khi tôi vào để đưa anh ấy về, Kỳ tổng đã bất tỉnh từ lâu rồi."

Tôi thoáng sững người, mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng mình:

"Chị, lần sau cứ nói thẳng với em. Chị về trước đi, em muốn vào thăm anh ấy."

Tống Minh Hi không bối rối vì bị v ạ c h t r ầ n, chị đưa cho tôi phong thư:

"Nhớ lời chị nhé, phải tiến về phía trước, em mới có thể thấy những điều tươi đẹp."

Trợ lý Trần không ngăn cản nữa. Tôi ngồi xuống bên cạnh giường, nhìn người đàn ông đang nằm, băng trắng quấn đầy người.

"Kỳ Yến Tri, anh đã yêu em từ lâu rồi phải không?"

Dĩ nhiên anh không trả lời, nhưng tôi không cần đáp án, cũng có thể cảm nhận được.

Đôi môi lạnh lẽo của tôi nhẹ nhàng h ô n lên đôi mắt khẽ rung động của anh.

"Kỳ Yến Tri, anh cùng em đọc lá thư này nhé."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngược Sáng Mà Trưởng Thành

Chương 16
Khi biết nam chính đang tài trợ cho nữ chính, tôi lấy hết can đảm tự tiến cử bản thân. “Cái đó, hay là cậu cũng tài trợ cho tôi một chút đi? Tôi chỉ cần ăn một bữa mỗi ngày là được rồi.” Bình luận chế giễu ùa đến: [Nam chính tài trợ nữ chính vì thích cô ấy, cô là cái thá gì?] [Cái gì của nữ chính thì nữ phụ cũng muốn cướp! Nhưng cướp không được, chỉ biết giả đáng thương!] [Đừng lo! Cô ta cũng không nhảy nhót được bao lâu nữa, sắp bị đuổi học vì hãm hại nữ chính rồi!] Đuổi học? Không thể nào! Tôi còn phải ăn no, phải thi đại học! Sau này, trong con hẻm nhỏ, tôi cứu được nữ chính khỏi bị trấn lột. Tôi phấn khích chạy đến khoe công với nam chính.
889
8 Kẻ Đáng Chết Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K