Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1200: Bất tử chi thân

05/03/2025 14:59

Ngay khi đó, đôi mắt đó lóe ra tinh mang.

Ánh sáng trong mắt Bạch Tiểu Thuần giống như mặt trời chói lọi, thậm chí nó dường như còn gây ra tiếng sấm vang vọng cả gian mật thất.

Những d/ao động mạnh mẽ từ trong Nguyên Anh của hắn không ngừng bộc phát ra, lực lượng Nguyên Anh hậu kì.

Luyện linh Nguyên Anh mười lăm lần có thể làm tu vi của bản thân đột phá, đạt tới Nguyên Anh trung kì, luyện tới mười tám lần là Nguyên Anh hậu kì, còn mười chín lần thì sẽ khiến tu vi vô cùng tiếp cận Đại viên mãn!

Mà luyện linh hai mươi lần thì sẽ đột phá Nguyên Anh hậu kì, chân chính bước vào cảnh giới Đại viên mãi. Còn sau đó, theo truyền thuyết, luyện linh hai mốt lần, tu vi đột phá lên Thiên Nhân!

Chỉ có điều đây chỉ là truyền thuyết mà thôi, cho đến nay toàn bộ Khôi Hoàng Thành vẫn chưa có ai sử dụng biện pháp này để tấn chức Thiên Nhân. Vi thế, liệu chuyện này có thực sự tồn tại, còn có manh mối hay trở ngại nào khác hay không thì không ai biết được.

Thậm chí, luyện anh mười chín lần được như Bạch Tiểu Thuần, dù là trong lịch sử toàn bộ Khôi Hoàng Triều, kẻ làm được điều này, tuy không nói là gần như không có, thế nhưng cũng là lông phượng sừng lân!

Mà Bạch Tiểu Thuần sau khi luyện linh Nguyên Anh đến trình độ này, hắn cũng có thể mơ hồ cảm nhận được, Nguyên Anh của bản thân dường như có cảm giác muốn hòa làm một với trời đất nơi đây, thậm chí còn có chút trực giác với cõi u minh.

- Hai mốt lần... Có lẽ cũng không phải giống như trong truyền thuyết, làm cho người ta trực tiếp tấn chức lên Thiên Nhân, mà là làm tỉ lệ đột phá Thiên Nhân vượt xa người thường!

Nguyên Anh Bạch Tiểu Thuần nhảy lên một cái nhanh chóng quay trở lại thân thể, những suy tưởng này trong nháy mắt đã bị hắn quẳng ra sau đầu, hiện giờ không phải là lúc để cân nhắc những chuyện này.

Cũng chỉ trong ba lần hô hấp, thân thể Bạch Tiểu Thuần lúc trước vốn đang ngồi khoanh chân chợt run lên, hai mắt mở ra, lập tức tu vi của hắn trở nên mạnh hơn rất nhiều, chấn động từ cơ thể bộc phát ra mãnh liệt.

Ầm ầm ầm!

Tu vi mạnh mẽ đến mức thậm chí có thể rung chuyển thiên địa, đồng thời chiến lực của hắn cũng tăng lên rất nhanh. Nếu là lúc trước, Bạch Tiểu Thuần có thể lấy tu vi Nguyên Anh trung kì mà đ/á/nh với Thiên Nhân sơ kì một trận thì hiện tại, sau khi tu vi đột phá, thậm chí chỉ cách Nguyên Anh đại viên mãn có nửa bước, hắn đã có đầy đủ tự tin để nghiền ép Thiên Nhân sơ kì!

Đây là điểm mạnh của Thiên Đạo Nguyên Anh, đồng thời cũng là trợ lực cực lớn mà Bất Tử Quyển mang lại cho hắn, cũng nhờ đó mà hắn, ở tu vi Nguyên Anh hậu kì đã có thể nghiềm ép Thiên Nhân sơ kì!

- Lôi Sơn!

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, thu Quy Văn Nồi lại, thân thể nhanh chóng lao ra. Ngay khi đó, toàn bộ mất thất bỗng vỡ tan, mà hắn giống như một tia sét lao ra thật nhanh.

Gần như ngay khi hắn lao khỏi mật thất, Lôi Sơn ở bên ngoài, toàn thân lóe lên hắc mang, đ/á/nh tới Hồng Trần Nữ một quyền, làm cho vết thương của nàng, vốn đang bị miễn cưỡng trấn áp, lúc này lập tức phát tác.

Hồng Trần Nữ phun ra m/áu tươi, thương thế cũng không thể kh/ống ch/ế được nữa mà toàn diện bùng phát. Ánh mắt trở nên mơ hồ, nàng kêu một tiếng thê thảm, đang định liều mạng, một lần nữa áp chế vết thương, nhưng đúng lúc này, mật thất của Thiên Chu phía sau nàng bỗng tan vỡ, Bạch Tiểu Thuần nhanh như chớp lao ra, lập tức đi tới ôm lấy Hồng Trần Nữ, tay áo phất một cái về phía Lôi Sơn.

- Cút!

Một cái hất nhìn như đơn giản này lại làm cho nhật nguyệt vô quang, gió nổi mây vần, một cơn bão giống như chạm tới trời cao bỗng xuất hiện lao ầm ầm về phía Lôi Sơn.

Hắc mang trong mắt Lôi Sơn lóe lên mấy cái, gã nhanh chóng lui về phía sau nhưng vẫn là chậm một bước, bị cơn bão kia trực tiếp đ/ập lên người.

Trời đất n/ổ vang, Lôi Sơn há miệng phun ra rất nhiều m/áu đen. Thân thể gã vang lên tiếng ken két, xuất hiện vô số vết nứt, cả người bị b/ắn ngược ra sau mấy trăm trượng, đ/âm thẳng vào mặt đất.

Hồng Trần Nữ dù đã nửa tỉnh nửa mê nhưng khuôn mặt cũng trở nên kh/iếp s/ợ, ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần, nàng đang định nói điều gì đó nhưng không kịp, miệng phun m/áu, rơi vào hôn mê.

Bạch Tiểu Thuần hạ xuống đất, khẽ đặt Hồng Trần Nữ xuống, khi hắn ngẩng đầu lên, sắc mặt vô cùng âm trầm. Cơ thể hắn dường như có sát khí kinh thiên, ầm ầm bộc phát, làm cho trời xanh cũng trở nên vặn vẹo, mây đen xuất hiện, mặt đất bốn phía r/un r/ẩy liên tục nứt vỡ.

Bạch Tiểu Thuần bước từng bước lại gần Lôi Sơn, khí tức cuồ/ng bạo đến đ/áng s/ợ từ trên người hắn theo đó không ngừng mà bạo phát.

Hắc mang trong mắt Lôi Sơn lóe lên thật nhanh. Bạch Tiểu Thuần bây giờ so với một nén nhang trước, chênh lệch quá lớn, làm cho một kẻ không sợ ch*t như gã cũng theo bản năng mà cảm thấy kính sợ.

- Bất Tử Chi Thân?

Bạch Tiểu Thuần chậm rãi mở miệng, lời nói chưa dứt, hắn đã đạp xuống một cái, thân thể bay ra với tốc độ cực nhanh, chẳng kém Thuấn Di, ngay đến tàn ảnh còn nhìn không rõ. Trong nháy mắt hắn liền xuất hiện trước mặt Lôi Sơn, tay phải nâng lên, đ/ấm mạnh một quyền.

Lôi Sơn nâng hai tay lên đỡ, lần đầu tiên gã gầm một tiếng, giống như con thú bị nh/ốt đang cố hết sức chống cự.

Ầm ầm, trời đất rung chuyển, ngay khi Lôi Sơn đỡ một quyền kia của Bạch Tiểu Thuần, từ đó tràn ra một lực lượng cực lớn, đến nỗi gã không thể nào ngăn cản, thậm chí là không thể nào khôi phục, làm đôi tay gã lập tức n/ổ nát!

Từng đoạn từng đoạn tay của Lôi Sơn liên tục n/ổ tung, thân thể không ngừng bị chấn lui lại, nhưng gã còn không kịp phản ứng thì Bạch Tiểu Thuần đã bước tới!

- Bất Tử Chi Thân?

Vẫn là câu hỏi này, âm thanh còn đang vang vọng, chân phải hắn đã mạnh mẽ quét tới, đ/á vào chân trái của Lôi Sơn. Dính một cước này, chân trái của gã giống như bị trời sập đ/è xuống, lập tức n/ổ tung, m/áu thịt be bét. Lúc này Bạch Tiểu Thuần lại trực tiếp đùng đầu đ/ập mạnh tới.

Ầm ầm ầm!

Toàn thân Lôi Sơn không ngừng tuôn ra m/áu đen, một nửa thân thể gã vào lúc này đã vỡ vụn hoàn toàn, n/ổ tung, hắc mang ở trong mắt dù có lóe lên nhưng đã vô cùng ảm đạm, chậm chạp.

- Ta không tin người thật sự có Bất Tử Chi Thân!

Bạch Tiểu Thuần âm thanh như cơn gió rét của trời đông, tay phải của hắn nắm ch/ặt thành quyền, thân thể cực kì q/uỷ dị, lập tức xuất hiện trước mặt Lôi Sơn, đ/ấm mạnh một cái!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
4 Lời Chưa Tỏ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sổ Ghi Chép Của Con Trai

Chương 6
Con trai tôi có một cuốn sổ ghi chép, ghi lại tỉ mỉ thu nhập và chi tiêu mỗi tháng. Tôi mừng vì con sau khi tốt nghiệp đại học, cuối cùng đã hiểu chuyện. Biết rằng kiếm tiền không dễ, phải tính toán chi tiêu. Hôm đó, tôi bỗng thèm sầu riêng, liền mua một trái hơn một cân của người bán hàng rong. Về đến nhà, con trai hỏi giá xong, mặt liền xị xuống. Nó nói: 'Mẹ, mặc dù lương hưu mỗi tháng của mẹ hơn 8 ngàn, nhưng mẹ cũng không nên lãng phí tiền như vậy.' Tôi nghe mà rất không vui. 'Tiền mẹ tự kiếm mẹ tiêu, sao lại thành lãng phí?' Nó lập tức lấy cuốn sổ ghi chép ra, lật từng trang đối chiếu với tôi. 'Mẹ, tháng này mới qua ba ngày, mẹ đã tiêu hết 200 rồi. Cứ đà này, tháng này mẹ chẳng tiết kiệm được 5000 đâu.' Tôi bèn thấy kỳ lạ. 'Mẹ bận rộn nửa đời người, vất vả nuôi con khôn lớn, giờ con tốt nghiệp đại học đi làm rồi, mẹ cũng về hưu. Mẹ không thể đối xử tốt với bản thân một chút sao?' Không ngờ nó hùng hồn nói: 'Mẹ, trong thẻ ngân hàng của mẹ mới tích góp được hơn một triệu, căn bản không đủ cho con mua nhà cưới vợ sau này. Mẹ đã già rồi, đâu cần tiêu gì nhiều. Mẹ phải tiết kiệm vì con, biết không?' Lúc này tôi mới vỡ lẽ, cuốn sổ ghi chép đó là dành riêng để ghi cho tôi. Thu nhập của tôi, chi tiêu của tôi, từng khoản nó đều ghi rõ ràng rành mạch.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
2
Mộ Chi Chương 6