Hóa ra trong lúc tôi ngủ mê mệt, cậu ta lại đang đi khoe khoang "chiến tích" với người khác?
Tôi chớp chớp đôi mắt đã cay xè.
Rồi lại nghĩ, Hoắc Hành định ăn nói với tôi như thế nào đây?
Lịch sử trò chuyện đột ngột dừng lại, đáp án vẫn chưa thể biết được.
Thoát khỏi ứng dụng, tôi thẫn thờ nhìn chằm chằm vào cổ tay đang sưng đỏ của mình.
Ở trên giường, Hoắc Hành rất th/ô b/ạo.
Chẳng có chút kỹ năng nào, cứ đ/âm sầm lao tới, thức trắng cả một đêm.
Vốn tưởng rằng đó là do cậu ta quá thích nên không biết tiết chế, giờ xem ra chỉ vì cậu ta không hề quan tâm mà thôi.
Yêu là kiềm chế.
Cậu ta không yêu tôi, nên mới buông thả.
"Anh Tạ, anh đang nghĩ gì mà thẫn thờ thế."
Hoắc Hành đột nhiên xuất hiện, nhìn thấy màn hình laptop đang sáng, sắc mặt bỗng chốc thay đổi.
"...Sao anh lại dùng máy tính của em."
"Không được à?"
"Tất nhiên là không phải rồi, chiếc laptop này còn là do anh tặng em mà, anh cứ dùng thoải mái."
Miệng thì nói vậy, nhưng tay lại vô tình xoay màn hình đi hướng khác.
Sau đó, cậu ta khẽ thở phào nhẹ nhõm.
"Hóa ra anh đang xem cổ phiếu."
"Nếu không em nghĩ anh đang xem gì."
Nếu không phải do thị trường chứng khoán biến động, tôi cũng sẽ không tiện tay lấy máy tính của cậu ta để kiểm tra.
Và cũng sẽ không... nhìn thấy những đoạn hội thoại kinh t/ởm như vậy.
Cậu ta sững người, sau đó quỳ xuống rồi gục mặt lên đầu gối tôi.
"Là em làm sai chuyện gì khiến anh không vui sao?"
"Anh Tạ bây giờ, dữ quá đi."
Cụp mắt nhìn xoáy tóc của cậu ta, trong lòng tôi trào dâng một nỗi xót xa.
Đây là chiêu trò mà cậu ta vẫn thường dùng.
Bất kể là phạm phải lỗi lầm lớn đến đâu, mỗi lần như vậy, tôi luôn luôn không kìm được mà mềm lòng.
Nhưng lần này thì không được.
Tôi đẩy đầu cậu ta ra, rồi đứng dậy.
"Anh mệt rồi, em về trước đi."
Chỉ tay vào chiếc laptop, tôi nhạt giọng nói.
"Đừng quên mang cả cái này đi nữa."
"Đã rạng sáng rồi đấy, em còn vừa uống rư/ợu nữa!"
"Gọi tài xế lái thuê đi."
Hoắc Hành đột ngột đứng phắt dậy.
Cậu thanh niên hai mươi sáu tuổi, nay đã cao hơn tôi nửa cái đầu.
Vậy mà vẫn phát cáu như một đứa trẻ.
"Đi thì đi, em đây cũng chẳng thèm đến nữa!"
Nghe cậu ta nói vậy, tôi bất giác ngẩn người.
Câu nói y hệt thế này, trước kia cậu ta cũng từng nói.