TÔI NUÔI TRẺ TRONG GAME KINH DỊ

Chap 3

14/04/2026 15:56

Nhưng ông ta vẫn không bỏ cuộc: "Vậy Tiểu Mãn muốn theo ai, chú sẽ sắp xếp cho cháu, được không?"

Khuôn mặt đang xụ xuống của Tiểu Mãn lập tức rạng rỡ: "Cháu muốn theo Dì Cầm!!"

"Dì Cầm dịu dàng, lương thiện, xinh đẹp và còn chu đáo nữa, chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Mãn. Hơn nữa, cháu thích Dì Cầm." Khuôn mặt nhỏ bé của cô bé đầy vẻ quả quyết và tin tưởng, khiến Q/uỷ Vương cũng phải chợt bàng hoàng một thoáng.

Dịu dàng, lương thiện ư?? Lâm Cầm dịu dàng, lương thiện??

Ngoài ngủ, thì sở thích đầu tiên của cô ta là g.i.ế.c người mà? Còn nghiên c/ứu ra cả 108 cách c.h.ế.t của người chơi, bị người chơi gọi là Q/uỷ vương Rắn Rết cơ mà!

Xinh đẹp ư?? Thế giới thực còn đồn Lâm Cầm có thể “giam cầm” được tiếng trẻ con khóc đêm.

Chu đáo ư?? Lâm Cầm là một con q/uỷ hễ đi ra khỏi trò chơi kinh dị vài ngày, lúc quay về còn quên luôn cả vị trí cửa nhà mình, vậy mà lại nói cô ta chu đáo?!

Q/uỷ Vương bỗng nhận ra. Tiểu Mãn dành cho Lâm Cầm cái bộ lọc (filter) quá nặng rồi!

Nhưng nhìn cái vẻ mặt tự mãn của Lâm Cầm, với khóe miệng nhếch lên tận trời, ông ta cảm thấy tổ hợp này cũng không tệ lắm.

5.

Sau khi Q/uỷ Vương đi, tôi xoa cằm hài lòng nhìn Tiểu Mãn: "Nhóc con, mới quen có mấy ngày đã nói thích ta rồi, cháu đúng là hời hợt, nhưng lại có gu đấy."

"Nhưng cháu muốn ở lại đây, phải tuân thủ quy tắc của phó bản ta."

"Quy tắc số một của Rừng Độc Sương M/ù chính là không được làm phiền ta ngủ!!" Nói rồi tôi chuồn thẳng, như bôi dầu vào gót chân.

Trước khi ngủ còn đặc biệt dặn dò lũ q/uỷ nhỏ cấp dưới của tôi, phải giám sát Tiểu Mãn luyện tập đủ một tiếng mới được.

Cái khoản nuôi trẻ này, tuy tôi không biết, nhưng thuộc hạ của tôi biết mà!

Tôi làm việc không đáng tin cậy, nhưng tôi từng làm bánh Roti (một loại bánh dẹt, có thể hiểu là tung hứng công việc) một thời gian, vì vậy cái khoản quăng gánh nặng thì tôi là số một.

Vì tôi không đáng tin, nên lũ q/uỷ dưới quyền tôi lại cực kỳ đáng tin. Chúng không chỉ dọn dẹp chỗ ở, chuẩn bị thức ăn loài người cho Tiểu Mãn, mà thậm chí còn đưa con bé đi học lớp đào tạo q/uỷ nhỏ.

Nhưng mà người chu đáo đến mấy cũng có lúc sơ suất. Chúng quên rằng Tiểu Mãn là đứa trẻ lai giữa người và q/uỷ, là đối tượng dễ bị cô lập ở cả hai giới.

Q/uỷ có tâm trí trưởng thành thì không sao, nhưng lũ q/uỷ nhỏ thì hoặc là cực thiện hoặc là cực á/c. Thế nên, khi tôi ngủ dậy một giấc thật ngon lành, với tâm trạng cực kỳ tốt, đi đón cô bé tan học.

Tôi thấy con bé đang bị vài đứa q/uỷ nhỏ phó bản khác b/ắt n/ạt, thậm chí có một q/uỷ nhi còn cưỡi lên người Tiểu Mãn, miệng thì gào lên "Giá! Giá! Giá! Cho mày chừa cái tội bênh vực con q/uỷ ngốc kia, không cho lão tử cưỡi con q/uỷ ngốc thì lão tử cưỡi mày!"

Tiểu Mãn người đầy bụi bặm, như cục bột nhỏ bé nằm rạp trên đất, trông giống một con ngựa con bị thuần phục.

Tiểu Miêu tức đến mức muốn xông lên cào nát mặt con q/uỷ nhỏ kia, nhưng bị tôi ngăn lại. Tôi không hề bỏ lỡ cái vẻ tinh quái chợt lóe lên trên mặt Tiểu Mãn.

Sở dĩ tôi không để Tiểu Miêu ra tay, là muốn xem Tiểu Mãn sẽ phản đò/n thế nào. Đứa trẻ này trông có vẻ ngoan ngoãn, nhưng lại cực kỳ nhiều tâm cơ (mánh khóe), giống hệt người mẹ đã khuất của nó.

Quả nhiên không ngoài dự đoán.

Ngay lập tức, tôi thấy Tiểu Mãn lén lút móc ra một cái bật lửa từ trong túi. Bàn tay nhỏ mũm mĩm của con bé âm thầm lùi ra sau, châm lửa vào vạt áo của q/uỷ nhi kia.

"Ch/áy! Ch/áy! Ch/áy! Ch/áy..."

"Hét cái gì mà hét? Đợi tao cưỡi đủ rồi sẽ cho bọn mày cưỡi, á..." Giọng nói the thé của q/uỷ nhi nói được nửa chừng, một đám q/uỷ nhỏ đã bu lại giúp nó dập lửa.

Tiểu Mãn cũng nhân cơ hội dập lửa mà đ.ấ.m đ/á túi bụi vào người nó.

Q/uỷ nhi vừa quay đầu lại, thấy vạt áo mình bốc ch/áy, hai mắt trợn ngược, ngất lịm ngay tại chỗ.

6.

Dưới sự c/ứu viện khẩn cấp của lũ q/uỷ nhỏ, lửa đã được dập tắt, và q/uỷ nhi cũng từ từ tỉnh lại.

Dù nó có một sợi gân (ý chỉ đơn giản, ngốc nghếch) đến đâu, cũng nên biết ngọn lửa này không tự nhiên mà có, mà là do Tiểu Mãn giở trò.

Tiểu Mãn đã kéo q/uỷ ngốc nọ lẳng lặng chuồn đi trước khi ngọn lửa kịp tắt.

Nhưng dù sao con bé cũng chỉ là một đứa trẻ bình thường, tốc độ phản ứng của q/uỷ nhi nhanh hơn.

Nó dẫn theo một đám q/uỷ nhỏ chặn cô bé và bạn q/uỷ ở ngay cửa ra vào.

Khuôn mặt lấm lem bụi bặm của Tiểu Mãn đầy vẻ quật cường, nhìn đám q/uỷ nhỏ đ/áng s/ợ trước mặt không hề lùi bước, dang rộng hai tay che chở cho q/uỷ ngốc phía sau.

Trong phút chốc, tôi như nhìn thấy Mạnh Diệp ngày xưa che chắn cho tôi...

Khi chúng tôi còn chưa trở thành Q/uỷ vương, đã từng bị những q/uỷ quái khác b/ắt n/ạt.

Theo ý tôi, chẳng cần nói nhiều, cứ lao vào đ.á.n.h là xong. Sống được thì sống, không sống được thì ch*t. Nhưng Mạnh Diệp lại không làm thế, cô ta cam chịu đi làm nô bộc cho con q/uỷ kia suốt hai tháng, đổi lấy sự bình yên tạm thời cho cả hai chúng tôi.

Đó là quãng thời gian nh/ục nh/ã hiếm hoi của tôi.

Mặc dù sau khi trở thành Q/uỷ vương, tôi đã ng/ược đ/ãi rồi g.i.ế.c con q/uỷ đó. Ngay cả q/uỷ thi (x/á/c q/uỷ) cũng bị tôi quất roj liên tục suốt ba tháng.

Danh tiếng Q/uỷ vương Rắn Rết của tôi từ đó lan xa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm