Ngón tay anh ta mang theo hơi nóng, từ từ siết ch/ặt sợi dây, rồi đột ngột kéo mạnh, thắt chiếc eo của tôi lại cực kỳ nhỏ.
Tôi nghe rõ một tiếng nuốt nước bọt.
Bàn tay nóng rực của anh ta siết ch/ặt lấy eo tôi.
Liếc mắt nhìn lại, tôi thậm chí còn thấy cả đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh ta.
Bị anh ta dùng lực bóp eo, tôi hơi đ/au, khó chịu cựa quậy.
Anh ta mới chợt gi/ật mình, ghì ch/ặt tôi.
"Đừng động đậy, tôi chưa buộc xong."
Sau khi buộc xong tạp dề, anh ta vẫn chưa rời đi.
Hai cánh tay chống lên bàn bếp, người nghiêng về phía trước bao trùm lấy tôi.
Chuẩn bị xong nguyên liệu, mặt tôi đã ửng hồng vì mệt, thái dương lấm tấm mồ hôi.
Để tản bớt nhiệt, tôi còn cởi bớt vài cúc áo.
Anh đột nhiên thở gấp: "Trông ngon quá."
Nghe giọng nói gợi cảm ấy, tai tôi đột nhiên đỏ ửng.
Chẳng biết anh ta khen món ăn ngon, hay thứ gì khác nữa...
Bữa cơm hôm ấy nấu thế nào tôi chẳng nhớ nữa.
Chỉ nhớ lồng ng/ực nóng hổi của Hứa Thừa Phong, cách một lớp vải mỏng, áp sát vào tấm lưng tôi mang lại cảm giác ấm áp.
"Anh Thẩm? Anh Thẩm? Sao mặt anh đỏ thế?"
Một giọng nói c/ắt ngang dòng hồi tưởng, tôi chợt tỉnh táo, nhịp thở gấp gáp dần lắng xuống.
Cậu bạn cùng phòng quan tâm nhìn tôi: "Nếu không khỏe thì nằm nghỉ một lát đi."
Tôi ngượng ngùng hắng giọng: "Không sao, tại nãy chuyển đồ hơi mệt thôi."
Vừa dọn ra ngoài, tôi tưởng sẽ không gặp Hứa Thừa Phong trong thời gian ngắn.
Ai ngờ hôm sau, anh ta đã xuất hiện ở công ty chúng tôi. Với tư cách là đối tác dự án.
Quản lý của chúng tôi khúm núm mời anh ta vào tham quan.
Thấy ánh mắt anh ta dừng lại rất lâu trên người tôi.
Quản lý dứt khoát bảo tôi đưa anh ta đi tham quan.
Tôi vừa định từ chối, quản lý đã lườm tôi một cái đầy cảnh cáo.
Như thể chỉ cần tôi không đồng ý, ông ta sẽ lập tức ghi h/ận tôi vào sổ vậy.
Sợ đắc tội với gã đàn ông trung niên đang tuổi mãn kinh này, tôi đành đứng lên nhận việc.
"Tiểu Hứa tổng, tiếp theo đây để Tiểu Thẩm đưa ngài đi tham quan công ty chúng tôi nhé."
Giọng của quản lý bóp nghẹt như đang nũng nịu với Hứa Thừa Phong, nịnh bợ đến mức không nỡ nhìn thẳng.
Hứa Thừa Phong ước chừng cũng không nghe nổi nữa, anh ta gật đầu đơn giản rồi ra hiệu cho tôi dẫn đường.
Tôi mang theo nụ cười lịch sự nhưng xa cách, dẫn anh ta đi khắp nơi trong công ty.
Chỉ đến những chỗ bắt buộc phải giới thiệu, tôi mới lên tiếng nói vài câu ngắn gọn.
Nhận thấy tôi không muốn trò chuyện.
Anh ta buồn bã rũ mắt, trông giống như một chú chó nhỏ bị ướt mưa.
"Tiểu Hứa tổng xem, đây là mấy phòng họp hàng tuần của công ty chúng tôi."
Sau một lần đối thoại khách sáo như người lạ khác, anh ta không thể chịu đựng thêm được nữa, kéo tôi đẩy vào một phòng họp không khóa cửa.
Tôi không ngờ anh ta lại táo bạo đến vậy, không chút phòng bị bị anh ta ép ch/ặt lên cánh cửa.
Cánh cửa lạnh lẽo sau lưng trái ngược hoàn toàn với lồng ng/ực nóng rực trước mặt.