Lần này đến lượt tôi làm chủ nhà, mời anh đi ăn.

Nhân viên phục vụ dẫn chúng tôi vào chỗ ngồi.

Vừa ngồi xuống.

Tôi mới phát hiện bàn bên cạnh chính là Từ Tư Ngôn và Khương Vũ Tình.

Từ Tư Ngôn là người chủ động chào trước:

"Lâu rồi không gặp, Thư Nguyệt."

Khương Vũ Tình cũng mỉm cười với tôi:

"Trùng hợp thật."

"Anh ấy là bạn trai của cô à?"

Trần Tự vốn là kiểu người cực kỳ hướng ngoại.

Lập tức nhận lấy câu chuyện:

"Hiện tại thì chưa phải."

"Tôi vẫn đang theo đuổi cô ấy."

Từ Tư Ngôn nhìn anh một cái.

Ánh mắt khẽ d/ao động.

Đúng lúc món ăn bắt đầu được mang lên.

Điện thoại của Từ Tư Ngôn đổ chuông.

Vừa nghe máy, sắc mặt anh lập tức thay đổi.

"Bà nội mất tích rồi."

"Đừng ăn nữa, chúng ta mau đi tìm bà."

Khương Vũ Tình ngăn anh lại:

"Người già chỉ ra ngoài đi dạo thôi mà."

"Anh căng thẳng quá rồi."

Từ Tư Ngôn nhíu mày.

Sắc mặt trở nên khó coi.

"Em quên rồi sao?"

"Bà nội anh bị bệ/nh Alzheimer mà."

Khương Vũ Tình rõ ràng là đã quên mất chuyện đó, vẻ mặt lúng túng rồi rụt tay lại.

Tôi chợt nhớ ra điều gì đó, liền gọi Từ Tư Ngôn lại:

“Bà nội ra ngoài chắc có đeo đồng hồ định vị, anh mở app kiểm tra thử xem.”

Chiếc đồng hồ định vị đó là tôi m/ua cho bà nội anh.

Nó có chức năng định vị thời gian thực, được thiết kế riêng cho người lớn tuổi dễ bị lạc.

Từ Tư Ngôn vội vàng kiểm tra, quả nhiên nhanh chóng x/á/c định được vị trí của bà qua ứng dụng.

Anh lập tức đứng dậy, trước khi đi còn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy cảm kích:

“Thư Nguyệt, cảm ơn em.”

Hai người họ đi về phía cửa.

Đúng lúc đó tôi cũng đi vào nhà vệ sinh.

Vì vậy tôi nghe thấy Khương Vũ Tình vừa đi vừa hỏi anh:

“Anh có thấy bạn của cô ấy có bóng lưng rất giống anh không?”

Anh khựng lại một chút rồi đáp:

“Vậy à? Anh không để ý.”

Ăn cơm xong, tôi đi siêu thị cùng Trần Tự.

Anh vừa mới chuyển nhà, trong nhà còn rất nhiều thứ cần m/ua thêm.

Đúng dịp siêu thị đang có chương trình khuyến mãi, m/ua đủ số tiền quy định sẽ được rút thăm trúng thưởng.

Anh m/ua cả một đống đồ, cuối cùng có ba lượt rút thăm.

Hai lần đầu, anh chỉ rút được giải “Chúc bạn may mắn lần sau”.

Lượt cuối cùng, anh nhường cho tôi.

Vận may của tôi hôm đó bùng n/ổ.

Vừa rút một cái đã trúng giải đặc biệt: chuyến du lịch đôi tới Thổ Nhĩ Kỳ.

Vừa hay sắp đến kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động.

Trần Tự liền đề nghị:

“Thư Nguyệt, chúng ta cùng đi du lịch nhé?”

Vé máy bay và khách sạn đều miễn phí, lại còn là giải thưởng do chính tôi rút được.

Đương nhiên tôi chẳng khách sáo với anh.

Tối về đến nhà, tôi nhận được tin nhắn của Từ Tư Ngôn.

【Đã tìm được bà nội rồi. Bà nhớ em quá nên một mình chạy ra ngoài tìm em.】

【Bà không sao chứ?】

【Không sao, chỉ là bị hoảng một chút thôi.】

【Vài hôm nữa em sẽ đến thăm bà.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
2 Cha của cô ấy Chương 23
5 Bí mật vỡ lở Chương 15
6 Thay Muội Gả Chương 18
7 Chúc Thanh Sơn Chương 17
8 Mất Nét Chương 10.
10 Lòng đố kỵ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm