Người mẫu quan tài

Chương 8

17/06/2024 09:45

Ninh Tuệ h/oảng s/ợ chạy vào một căn phòng có vẻ bình thường.

Vừa bước vào cửa, cô đã thấy một bóng người đang ngồi trên giường quay lưng về phía cô.

Ninh Tuệ giơ chiếc lưỡi hái nhặt được trên đường lên làm vũ khí tự vệ.

Cô giả vờ bình tĩnh nói: "Xin lỗi, phòng này có chìa khóa không?"

Dưới ánh đèn xanh đỏ giao nhau, Q/uỷ Bà Bà quấn khăn liệm cứng ngắc, vặn cổ lại, nở nụ cười nhân hậu trên khuôn mặt nhợt nhạt được trang điểm như trong tang lễ.

Chẳng qua là, nụ cười ấy đặt trong cái bầu không khí này thì nó lại mang ý vị khác hẳn.

Ninh Tuệ “tằng hắng” một tiếng, khẽ lùi ra sau.

Dì Trân chỉ vào cái bàn gỗ nhỏ: “Đám người kia vội vội vàng vàng giấu dưới đáy bình.”

“À…cảm ơn.”

Ninh Tuệ ngơ người một chút, không ngờ lấy chìa khoá dễ thế.

Cô ấy rón rén tới bên mép bàn, cầm chiếc bình lên.

“Oa Oa Oa..hu hu hu..”

Tiếng trẻ con bật khóc vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

Khi âm thanh q/uỷ dị lọt vào tai, Ninh Tuệ gi/ật mình, run tay, chiếc bình rơi xuống đất, làm bụi tung bay mịt m/ù.

Cô lộ ra vẻ áy náy ngại ngùng, đang chuẩn bị xin lỗi dì Trân.

Không ngờ, dì Trân đã lặng lẽ không một tiếng động áp sát sau lưng cô lúc nào không hay, một luồng khí lạnh thổi vào sau gáy của cô.

“Cô đã làm đổ sữa bột của bé con nhà ta?”

“Xin xin xin, xin lỗi.”

Đứa bé búp bê mà dì Trân đang ôm trong lòng lại bật khóc.

“Oa oa oa… con muốn uống chữa chữa!”

“Á, cô làm đổ sữa bột của bé con nhà tôi rồi, bé con nhà tôi đói rồi, tôi phải cho nó uống chữa chữa!”

Dì Trân nhét đứa bé vào lòng Ninh Tuệ.

Ninh Tuệ cúi xuống nhìn, đứa bé trong lòng cô nở nụ cười quái dị.

!!

“Á á á!”

Ninh Tuệ theo bản năng quăng đứa bé lên, vội chộp lấy chìa khoá trên bàn chạy ra ngoài.

Đứa bé đạo cụ quay một vòng 360 độ trên không trung, rồi được treo trên cây lưỡi hái đạo cụ mà Ninh Tuệ đang kéo lê.

Ninh Tuệ chạy bên này, thì bên kia đứa bé luôn miệng la。

“Oa oa oa… con muốn uống chữa chữa.”

Ninh Tuệ sụp đổ gào thét: “Sao lại đuổi theo tôi!”

“Con muốn uống chữa chữa!”

Đang đi loanh quanh, tôi nghe tiếng của bé con, liền cầm c/ưa máy chạy tới góp vui.

Khi bé con hét lên, tôi cũng hét theo.

“Đừng đuổi theo tôi!”

“Chữa chữa, con muốn uống chữa chữa!”

“Chân chân, ta muốn ăn chân!”

Cả ngôi nhà m/a đều tràn ngập tiếng la hét của ba chúng tôi.

Đang nằm xem trò vui, đạo diễn bỗng nảy ra một ý tưởng.

Ông ấy mở cuộc gọi video thông báo:

“Các vị khách mời chú ý, trò chơi “Thoát khỏi nhà m/a” sẽ thăng cấp.”

“Ngoài nhiệm vụ tìm chìa khoá, các khách mời còn phải trốn khỏi sự truy sát của lũ q/uỷ, khách mời khi bị q/uỷ tấn công, nhẹ thì mất HP, nặng thì mất mạng.”

“HP về không, nhiệm vụ thất bại.”

“Nếu như toàn bộ khách mời thất bại, thì vàng trong ngôi nhà m/a sẽ thuộc về nhóm q/uỷ.”

Nghe xong những lời của đạo diễn.

Trong đầu tôi chợt hiện lên những hình ảnh trước đó.

Không cần biết căn phòng chứa vàng của người khác có vàng hay không.

Nhưng, căn phòng chứa vàng của nhà m/a thật sự có vàng.

Chính mắt tôi đã thấy.

Tôi cảm thấy toàn thân tràn trề sức lực.

Tôi nâng c/ưa máy lên, bắt đầu la hét.

“Con người, hãy run sợ đi nào!”

Một bóng người từ trong bóng tối lao ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trở lại tuổi lên sáu, tôi vạch trần âm mưu của gia đình anh rể

Chương 6
Năm tôi 6 tuổi, vào dịp Trung thu, mẹ được mời đưa tôi đến nhà chị gái để ăn cơm đoàn viên. Chị gái đã chuẩn bị một bàn đầy ắp thức ăn, thế nhưng nhà chồng chị chỉ lo cắm cúi ăn uống, rồi lại đẩy đứa cháu gái 6 tháng tuổi cho người chị vừa mới tất bật xong. Mẹ xót con gái nên bảo chị cứ ăn trước đi, còn bà thì đẩy xe nôi đưa cháu ngoại xuống lầu dạo mát. Khi quay trở lại, chiếc xe nôi đã trống không. Anh rể nổi trận lôi đình, chửi bới mẹ tôi xối xả, bắt bà phải đền đứa trẻ. Chị gái ngày ngày đẫm lệ, chẳng bao lâu sau vì quá đau buồn mà sinh bệnh rồi trở nên điên loạn, bị nhà chồng đuổi ra khỏi cửa. Mẹ tôi vô cùng dằn vặt, bà gieo mình từ trên sân thượng xuống, để lại cho tôi câu nói cuối cùng: "Viên Viên, mẹ có tội, ngay cả một đứa trẻ cũng không trông coi nổi, hại cả đời chị con." Thế nhưng về sau tôi mới biết, tất cả chuyện này thực chất là âm mưu của gia đình anh rể. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày Trung thu năm 6 tuổi. Mẹ đang mỉm cười đón lấy chiếc xe nôi: "Phương Phương, con ăn trước đi, mẹ đưa Tiểu Mãn xuống dưới dạo một vòng rồi về." Tôi lao tới, chắn ngay trước cửa: "Mẹ, đừng đi!"
Hiện đại
Tình cảm
0
Tiểu Ngũ Chương 9