7.
Một luồng gió lạnh đột ngột ập tới từ phía sau tôi. Tôi túm ch/ặt điện thoại, đột ngột bật dậy khỏi ghế.
Chỉ nghe thấy tiếng "xoẹt" một cái, vải trên vai bị nó cào rá/ch, vai tôi bị móng tay cào thành một vết rá/ch. May mắn là cửa sổ đang mở, tôi nhảy phóc từ tầng hai xuống.
Tôi lấy tay trái bịt vết thương đang chảy m/áu, nấp vào căn phòng chứa đồ chật hẹp ở tầng một, định đợi nó đi qua rồi sẽ lẻn trốn.
Nín thở tập trung. Mặc dù vai đ/au như bị nung trên lửa.
Ánh đèn vàng vọt trong sân hắt lên cửa sổ, thêm vài phần q/uỷ dị. Bên tai vẳng nghe tiếng lá cây xào xạc trong gió, tựa như á/c q/uỷ đang thì thầm.
Vừa nãy livestream quên tắt, tay phải tôi vẫn cầm điện thoại, màn hình lúc này vẫn đang sáng!
Khu vực bình luận vẫn liên tục trượt: [Cô streamer này diễn kịch còn làm bộ làm tịch cho trọn vẹn nữa chứ, con á/c linh vừa rồi diễn tệ quá!]
[Không nằm ngoài dự đoán của tôi, lát nữa cô ta nhất định sẽ giao đấu với á/c linh, sau một hồi đ/á/nh đ.ấ.m sẽ thu phục được đối phương.]
[Hahaha, lầu trên nói đúng quá! Cô ta tưởng chúng ta đều là kẻ ngốc, tưởng thật sự có người tin vào Huyền Học q/uỷ thần chứ!]
[Trò lừa bịp của kẻ sát nhân để chuyển hướng sự chú ý, mọi người đừng tin. Tôi đã báo cảnh sát rồi.]
Giữa một loạt bình luận chê bai, ch/ửi rủa, một bình luận đột nhiên tràn ngập màn hình: [Nhìn ra ngoài cửa sổ!!]
[Nhìn ra ngoài cửa sổ!!]
[Nhìn ra ngoài cửa sổ!!]
Tôi quay đầu lại, một tiếng kêu kinh hãi nghẹn lại trong cổ họng...
Chỉ thấy, trên tấm kính màu vàng vọt, xuất hiện một khuôn mặt người nghiêng!
8.
Khuôn mặt nó chầm chậm quay về phía tôi, xươ/ng cốt m/a sát phát ra tiếng "khục khặc" khẽ khàng, rồi dán ch/ặt vào cửa sổ. Đứng ngược sáng, cả khuôn mặt chìm trong bóng tối, càng không nhìn rõ lại càng cảm thấy đ/áng s/ợ.
Tôi không dám nhúc nhích. Tôi liếc thấy họ đang kinh ngạc bình luận về việc tạo ra bầu không khí quá tốt: [Ối giời, đúng chất luôn rồi! Mọi người ơi, tôi hơi sợ rồi, sao thế này?]
[Làm cái trò này, da gà da vịt tôi nổi hết cả lên rồi!]
"Tí tách —" Một giọt nước rơi xuống màn hình.
Thứ bên ngoài cửa sổ nghiêng đầu, rõ ràng nó cũng nghe thấy! Đang cẩn thận x/á/c định phương hướng của âm thanh.
"Tí tách —" Một giọt nước rơi trên trán tôi.
Đây là tầng một, vị trí này không nằm dưới đường ống nước.
Tôi âm thầm nuốt nước bọt, lòng bàn tay không tự chủ được mà tê dại.
"Hơ…" Một tiếng thở nặng nề từ trên đầu truyền xuống, "Đồng Khúc…"
Tôi không dám ngẩng đầu, đành cứng đầu lao ra ngoài. Phía sau, tiếng gió gào thét.
Vừa quay đầu lại, một bóng đỏ đột nhiên từ trên trời giáng xuống!
Một vầng trăng đỏ như m.á.u treo cao trên đầu nó.
Nhìn kỹ, toàn thân nó khoác một bộ y phục đỏ, ướt sũng quấn quanh người á/c linh. Hai tay nó bị đinh tán đóng xuyên qua, một tấm vải trắng loang lổ m.á.u che kín mặt, căn bản không thể nhìn thấy nó trông như thế nào!
Thân mặc hồng y nhập dòng nước, tay xuyên đinh tán hộ trái tim… Đây là phép mượn mệnh trong dân gian!
Là ai, đã mượn đi mệnh của nó?!
9.
"Thẩm Giai Nguyệt!" Tiếng nó thét lên the thé đầy bi ai.
Trong thoáng chốc thất thần, tôi chợt nghe thấy tiếng bước chân "lạch bạch, lạch bạch" chậm chạp phía sau.
Hóa ra, kẻ vừa nãy nằm bò ở cửa sổ chính là Thẩm Giai Nguyệt!
Chỉ thấy cô ta như một con rối dây đang cứng đờ bước về phía tôi. Hốc mắt cô ta như hai cái hố đen ngòm, từ khóe mắt phải chảy ra ba hàng huyết lệ.
"Đồng Khúc, cô cũng bị cô ta hại, tại sao lại giúp cô ta!" Ác linh gầm thét.
"Cũng"?! Bị kẹp giữa hai kẻ tấn công khiến tôi không kịp suy nghĩ sâu xa về ý nghĩa trong lời nói của nó. Tránh được một đò/n, tôi nhảy vọt lên, rút ra cây Bút Phán Quan.
"Đồng Khúc, nạp mạng đi!" Một lá bùa sắp vẽ xong thì móng vuốt sắc nhọn của á/c linh đã vồ tới cổ họng tôi!
Dưới sức gió mạnh, tấm vải trắng bay lên, lộ ra một khuôn mặt được vẽ bằng giấy trắng!
Khuôn mặt trắng bệch, đôi môi đỏ q/uỷ dị, và một đôi mắt đen kịt. Chỉ cần nhìn một cái là đủ khiến người ta rợn tóc gáy, sởn gai ốc.
"Nghiệt súc! Sao còn chưa mau quy phục!" Phù chú bay thẳng vào giữa trán nó. Nhưng khi chạm vào tấm vải trắng, nó bỗng tự bốc ch/áy!
Tôi nhảy lên tránh né, trong lòng rùng mình, xem ra con á/c linh này khó đối phó hơn hẳn những con tôi từng gặp trước đây.
Lần trước khi giúp Thôi Phù Y hoàn thành tâm nguyện, tôi và người đó giao đấu đã tiêu hao không ít pháp lực, để xóa bỏ ký ức của khán giả lại tiêu hao nốt số pháp lực còn lại. Nghỉ ngơi mấy ngày nay, tôi mới hồi phục được hai phần. Con á/c linh này vậy mà có thể địch lại hai phần công lực của tôi, đủ thấy oán khí khi chế* sâu nặng đến nhường nào.
Đúng lúc Thẩm Giai Nguyệt và nó cùng lúc lao về phía tôi, cây Bút Phán Quan trong tay tôi đột nhiên bị rút ra!
Tôi nhìn về hướng của luồng lực hút khổng lồ đó, trong lòng kinh hãi. Bởi vì, một bóng người quen thuộc đang lơ lửng giữa không trung!