Tôi bất lực nhìn căn hộ tròn 60 mét vuông của mình bị xâm chiếm. Ba gã đàn ông to lớn, cộng thêm đống đồ đạc lỉnh kỉnh khiến căn nhà trông không khác gì kho phế liệu cao cấp.

"Ở thì ở!" Tôi đóng sầm cửa lại, nghiến răng: "Nhưng nói trước, nhà này chỉ có một cái giường. Ai nằm đất thì tự chia nhau!"

Lục Kiêu tháo giày, tự giác xếp ngay ngắn, sau đó quay sang nhìn tôi với ánh mắt thâm sâu:

"Giường em đủ rộng mà. Bốn người chen chúc cho ấm."

"Ấm cái mả cha anh!"

Tôi ch/ửi đổng lên rồi bỏ vào phòng. Được lắm, muốn ở chung chứ gì? Muốn giám sát chứ gì? Ông đây sẽ cho các người thấy thế nào là á/c mộng của sống thử trước hôn nhân!

Kế hoạch của tôi rất đơn giản: Ở dơ sống bẩn, huỷ diệt hình tượng.

Mấy tên công trong truyện đam mỹ thường thích thụ sạch sẽ, thơm tho, mặc sơ mi trắng mỏng manh đi lại trong nhà. Thế thì tôi sẽ làm ngược lại.

Tôi lục tủ, lôi ra chiếc quần đùi hoa hoè hoa sói m/ua ngoài chợ giá 50 nghìn 3 cái, rá/ch một lỗ nhỏ ngay mông nhưng tôi lười chưa khâu. Áo thì tôi chọn cái áo ba lỗ cháo lòng đã ngả màu vàng ố, nách áo rộng đến mức giơ tay lên là thấy hết cả "nội thất" bên trong.

Chưa hết, tôi quyết định không tắm.

Tôi bước ra phòng khách với bộ dạng của một ông chú trung niên thất nghiệp. Tóc tai bù xù, chân đi đôi dép tổ ong một chiếc xanh một chiếc vàng.

Ba gã đàn ông đang ngồi tranh nhau cái điều khiển tivi bỗng khựng lại.

Tôi gác một chân lên ghế, tay gãi gãi bụng mỡ, giọng nói lè nhà lè nhè:

"Đói quá. Ê Tần Liệt, xuống bếp nấu mì tôm cho bố!"

Tần Liệt đang lắp dàn máy tính, nghe mình bị sai vặt thì ngớ người:

"Ăn mì tôm phải không? Anh ăn cái thứ rác rưởi đó làm gì? Để em gọi ship bò Wagyu về."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm