Em Gái Có Độc

Chương 12

17/05/2025 20:23

"Nếu cô ấy là Khương An... vậy tôi là ai?"

Nhìn gương mặt quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn ấy, tôi rơi vào một trạng thái hỗn lo/ạn, trong khoảnh khắc mất thần ngàn năm có một ấy— bụng tôi nhói lên, tôi cúi đầu nhìn xuống, m/áu tuôn trào.

Đó là một con d/ao găm.

Tô Hứa Nam bình tĩnh đỡ lấy tôi, hai tay nhuộm m/áu, mỉm cười đầy mãn nguyện:

“An An, em đúng là con mèo cẩn thận nhất mà anh từng gặp. Không dùng chiêu này thì đúng là không thể khiến em bớt cảnh giác.”

Tôi ôm bụng, m/áu chảy không ngừng, từ từ ngã xuống:

“Anh biết tôi là... Vậy người kia là…”

“Cô ta tên là Tắc Kè Hoa, thích phẫu thuật thẩm mỹ để giả làm nạn nhân. Anh biết cô ta không phải đối thủ của em.”

Ngoài trời mưa như trút, hắn bế ngang tôi lên xe, lái về phía vùng ngoại ô.

“Dù em trông chẳng còn giống em ngày xưa, nhưng anh biết, em chính là Khương An.

“Còn nhớ ba năm trước, lúc em gi*t tên sát nhân l/ột da trong trại t/âm th/ần không? Cảnh quay cuộc đấu của hai người bị rao b/án trên web đen.”

“Thật tuyệt vời… Lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã nghĩ— nếu được gi*t một con mồi như thế, không biết sẽ sướng đến nhường nào.”

Tô Hứa Nam nhìn chằm chằm vào tôi, muốn tìm thấy sự sợ hãi trên mặt tôi.

Đáng tiếc, tôi chỉ yếu ớt hỏi:

“Nên... anh mới tiếp cận chị tôi, hành hạ chị ấy, để dụ tôi xuất hiện?”

“Đúng vậy. Nếu không, làm sao em tự ra mặt được? Em nghĩ mình là kẻ đi săn, nhưng thực tế— em mới là con mồi thực sự.”

Hắn đưa tôi đến căn cứ bí mật của bọn chúng – một biệt thự bỏ hoang trên núi, cỏ dại mọc um tùm, gió lùa qua tán cây như móng vuốt x/é nát màn đêm.

Mỗi khi có "con mồi" cắn câu, bọn chúng sẽ tổ chức nghi thức tại đây.

Hắn trói tay chân tôi lại, trong phòng treo đầy dụng cụ tr/a t/ấn, m/áu hòa với gỉ sét bám trên móc sắt, không khí nồng nặc mùi m/áu tanh.

Trên màn hình lớn ở chính giữa, hắn thậm chí còn phát lại đoạn video chị tôi bị tr/a t/ấn đến ch*t.

Ánh sáng chập chờn chiếu lên người tôi, giữa tiếng chị tôi c/ầu x/in không ngừng, tôi nhắm ch/ặt mắt lại.

Tô Hứa Nam nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt tôi, hưởng thụ sự phẫn nộ của tôi.

Sau đó hắn đứng dậy, gửi một tin nhắn:

[ Con mồi đã sẵn sàng, cuộc săn có thể bắt đầu. ]

Hắn nhấn gửi – một âm thanh báo gửi thành công vang lên.

Điện thoại tôi chợt reo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm