Ánh Mắt Thay Đổi

Chương 22

01/09/2025 20:06

Ngày trước khi phẫu thuật, Văn Khâm như thường lệ ngồi rửa chân cho tôi.

Tôi xoa xoa đầu hắn: "Văn Khâm, nếu ngày mai có chuyện gì xảy ra, em không muốn anh tự trách mình. Bởi từ đầu đến cuối, việc sinh đứa bé này đều là lựa chọn của riêng em."

Văn Khâm vẫn cúi đầu. Tôi thấy lạ, khẽ cúi xuống nhìn.

Những giọt nước mắt to tướng của hắn rơi xuống chậu nước.

Lòng tôi se lại, an ủi hắn: "Em chỉ đề phòng trường hợp x/ấu thôi mà".

Văn Khâm ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng khàn đặc: "Không có trường hợp x/ấu nào cả".

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của hắn, tôi cười gật đầu: "Ừ, không có đâu".

Hôm sau, khi tôi được đẩy đến cửa phòng mổ, Văn Khâm ôm ch/ặt tôi rồi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi.

Tôi ngạc nhiên trong giây lát, rồi bật cười, nheo mắt ngắm ánh kim loại lấp lánh trên chiếc nhẫn.

Văn Khâm hôn lên trán tôi: "Cố lên cưng, anh đợi em ở ngoài này".

Tôi gật đầu: "Ừ. Đợi em ra, em có bí mật muốn nói với anh".

Văn Khâm cười gật đầu: "Anh chờ".

Khi mở mắt lần nữa, tôi đã nằm trên giường b/ệnh.

Văn Khâm đang nắm tay tôi thiếp đi bên cạnh, dáng vẻ tiều tụy hẳn.

Tôi khẽ cựa ngón tay, hắn lập tức tỉnh giấc, cúi sát xuống nhìn tôi.

"Em tỉnh rồi". Hắn vừa thốt lên đã nghẹn ngào.

Tôi gắng gượng giơ tay lau nước mắt cho hắn.

Văn Khâm hôn lên ngón tay tôi: "Em đã ngủ ba ngày rồi, biết anh sợ thế nào không?"

Tôi thì thào: "Xin lỗi anh".

Văn Khâm cúi xuống hôn trán tôi, giọng nghẹn lại: "Vợ anh thật dũng cảm, là công chúa nhỏ nặng ba ký hai đấy".

Hôm xuất viện trời quang mây tạnh, Văn Khâm dậy từ tờ mờ sáng thu xếp đồ đạc cho hai bảo bối của mình.

Người giúp việc và bảo mẫu ở nhà cũng đã sẵn sàng.

Ngụy Vũ lái xe đến đón, còn lớn tiếng nói là làm tài xế cho con gái nuôi chứ không phải cho tôi.

Tôi mặc kệ cậu ấy, cùng Văn Khâm mải mê nựng con gái.

Bỗng Văn Khâm nhớ đến lời hứa trước ca mổ của tôi: "Cưng nói sau khi mổ xong sẽ tiết lộ bí mật gì đó, là gì thế?"

Tôi cười khẽ ngoắc ngón tay. Văn Khâm cúi sát tai lại gần.

"Thực ra... hôm đó em cũng không say đến mức bất tỉnh đâu..."

Văn Khâm trợn tròn mắt.

Nhìn hắn ngơ ngác, tôi không nhịn được cười.

Ánh nắng vàng óng ở phía xa tựa như những sợi chỉ hy vọng, nhẹ nhàng dệt nên giấc mơ sắc màu rực rỡ.

Kể từ nay, kẻ lang thang phiêu bạt đã tìm được bến đỗ, lữ khách cô đơn không gia đình đã có sợi dây ràng buộc...

….

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm