Cả hai mươi ba năm kiếp trước của tôi cộng lại, cũng không nh/ục nh/ã bằng một ngày hôm nay.

Trong phòng VIP, không khí ch*t lặng như tờ.

Còn tôi thì đang ngồi trên đùi Lục Hoài, chịu sự soi mói từ trên xuống của thụ chính.

Tôi cũng muốn đứng dậy, nhưng chân tôi mềm nhũn rồi hu hu.

Tôi sợ hãi đến mức không dám nhìn anh, lại còn có cảm giác kỳ lạ như bị bắt quả tang ngoại tình.

Đột nhiên, anh ta khẽ cười khẩy: "Giỏi lắm đấy."

Tôi nghĩ mình vẫn còn c/ứu vãn được: "Nếu em nói là em nhận nhầm người, anh có tin không?"

Người bên dưới người cứng đờ, không khí xung quanh càng thêm ngột ngạt.

Từng câu từng chữ, tôi có thể rút lại được không, ch*t ti/ệt!

[.......]

Hệ thống lần đầu thấy tôi xúc động dữ dội như vậy, có chút lo lắng.

"Tiếp theo tôi còn thoại không?"

[Cưng ơi, đoạn tình tiết này cơ bản đã xong, phần còn lại cưng tự xử, đừng OOC quá là được.]

Tự xử?

Tôi lấy lại bình tĩnh, rời khỏi vòng tay Lục Hoài, bước về phía Kỳ Vân.

"Tại sao em lại hôn nhầm người? Chúng ta sắp kết hôn rồi, nhưng anh đến một tấm ảnh cũng lười gửi cho em."

"Đúng, anh có cuộc sống riêng, chơi với ai, chơi cái gì, em đều không quản được. Nhưng anh cũng không thể không tôn trọng em chút nào như thế."

Vừa xúc động là mắt tôi đã đỏ ngầu, giờ trông càng giống vừa khóc xong.

Những người bạn đang xem đều có chút cảm động.

"Cậu ấy cũng vì quá yêu cậu mà, chỉ là hôn nhầm người thôi, có sao đâu?"

Chỉ thấy Kỳ Vân một tay cho vào túi quần, vẻ mặt hoàn toàn không quan tâm.

"Mắt đỏ thế kia, hôn Lục Hoài đã lắm hả?"

Lục Hoài nhíu mày: "Kỳ Vân, hơi quá đấy."

Tôi úp mặt vào lòng bàn tay, vai rung rung, như bị s/ỉ nh/ục đến cực điểm rồi khóc nức nở. Gi/ật phăng dải ruy băng trên cổ, ném mạnh xuống đất rồi chạy vụt ra ngoài.

Bề ngoài, môi tôi khẽ mấp máy, cuối cùng chẳng nói gì, vừa đ/au khổ vừa nh/ục nh/ã bỏ chạy. Nội tâm lại gào rú: Nhân cơ hội chuồn đi, mình thông minh ch*t đi được.

Kỳ Vân vô tư nhún vai: "Quả là bữa tiệc chia tay đặc biệt, nhưng lịch trình có thay đổi nên tôi phải đi trước đây. Mọi người chơi vui vẻ, cứ thanh toán bằng tiền tôi."

Nói xong, quay đi không một chút lưu luyến.

Nhân vật chính của bữa tiệc đã đi rồi, mọi người cũng lần lượt giải tán không lâu sau đó.

Lục Hoài nheo mắt, nhẹ nhàng xoa chiếc ruy băng trong túi, ánh mắt dâng trào cảm xúc.

Bất kỳ ai nhìn thấy cũng không thể tin đây là biểu cảm mà Lục Hoài điềm đạm dịu dàng ngày thường có thể làm được.

Hắn li/ếm môi, bàn tay xươ/ng xươ/ng áp vào trái tim vẫn đang đ/ập dồn dập.

Kí/ch th/ích thật đấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm