[ĐM/EDIT] Chàng Hầu Của Cậu Chủ

Chương 13

23/12/2024 15:34

13

Diêu Thiên Trạch từ phía sau đi tới trước mặt tôi, níu một cánh tay của tôi.

"Cậu muốn ngủ với tôi?"

Anh trai à.

Liên quan gì đến tôi.

Tôi hất tay cậu ấy ra định đi:

"Nói bậy bạ gì vậy?"

Diêu Thiên Trạch nhấc chân bước tới chắn trước mặt tôi.

"Lần trước cậu hỏi tôi có phải 0 hay không, lần này vừa gọi tôi là bảo bối vừa nắm tay tôi."

Tôi nắm tay cậu ta lúc nào?

Vừa rồi vì ngăn cản cậu ta cho nên mu bàn tay mới dán lên lòng bàn tay cậu ta, đây cũng gọi nắm tay sao?

Cậu ta bĩu môi, giọng điệu kiên định nói:

"Thật ra thì cũng có thể, nhưng tôi phải làm 1."

Muốn ngủ với tôi?

"Mơ đẹp đấy."

Tôi để lại cho cậu ta ba chữ.

Cậu ta nghẹn đến đỏ mặt, nắm ch/ặt quả đ/ấm, giống như bị cái gì đó khuất nhục, nặn từng chữ ra khỏi kẻ răng:

"Vậy tôi, vậy, vậy tôi... Cân nhắc một chút."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trở Lại Thập Niên 80, Tôi Chọn Từ Bỏ Gia Đình, Xuống Biển Làm Ăn

Chương 6
Bố nhận được thông báo hạ cánh, bị điều đi khai hoang vùng Tây Bắc. Mẹ nấu hai bát mì, "Ai ăn được trứng ốp la, sẽ theo chúng ta cùng đi." Chị gái vốn may mắn từ nhỏ lại không ăn được trứng, ngược lại tôi - kẻ chưa từng trúng giải nào - lại ăn được. Sáng hôm sau tờ mờ sáng, mẹ dắt tay tôi cùng bố lên chuyến tàu cải tạo. "Bố mẹ luôn công bằng, con trúng giải thì nên ở bên bố mẹ." "Chị con vận xui, chúng ta đã cắt đứt quan hệ rồi, để nó đọc mấy cuốn sách vô dụng rồi tự sinh tự diệt đi." Đợi đến khi chính sách cải cách mở cửa, chúng tôi hồi hương. Mẹ lại nấu hai bát mì, Lần này trứng ốp la thuộc về chị gái. Mẹ nói như điều hiển nhiên, "Chúng ta luôn công bằng, chị con trúng giải thì hôn sự với Cố Viễn Châu sẽ thuộc về chị." "Con không học vấn không nhan sắc, vào xưởng làm công hai năm, tự tích đủ hồi môn rồi bố mẹ sẽ tìm nhà tử tế cho con." Chị gái cúi đầu ăn mì, điềm đạm lặng lẽ, trên người khoác bộ đồ vải dacron hợp thời. Tôi nhìn đôi bàn tay chai sần nứt nẻ của mình, ống tay áo bạc màu vá chằng vá đụp, lại siết chặt nắm đấm. Không còn như kiếp trước gào thét om sòm, bị nhốt sáu ngày rồi chết cô độc trong phòng giam. Tôi gật đầu từ tốn, dứt khoát lên đường tới Thâm Thành. Thập niên 80 là mảnh đất màu mỡ cho khởi nghiệp, đàn ông là thứ gì, thứ tôi muốn là tài sản vô kể.
Báo thù
Hiện đại
Gia Đình
1
Xác Giữ Của Chương 10