9.
Tôi và con trai cùng nhau trói ch/ặt Trần Huyền Chân và Trần Bình vào hòn non bộ.
Có lẽ vì động tĩnh quá lớn, lúc này đã có khá nhiều người của Hiệp hội Tróc yêu tụ tập lại xem.
Thấy chúng tôi trói Hội trưởng, ai nấy đều có vẻ phẫn nộ, nhưng không ai dám xông lên.
Dù sao thì, một người có năng lực mạnh như Hội trưởng còn bị chúng tôi kh/ống ch/ế, vậy họ xông lên chẳng phải là chịu c.h.ế.t sao?
Tôi dựa vào uy thế của con trai, hắng giọng hỏi: “Ngoài Hội trưởng ra, ở đây còn ai có thể lo chuyện?”
Một lúc sau, một người đàn ông bước ra, ông ta trả lời rất thận trọng: “Tôi là Phó hội trưởng của Hiệp hội, nhưng mà…”
Ông ta ngừng lại, liếc nhìn Trần Huyền Chân, rồi nói tiếp: “Chuyện của Hội trưởng chúng tôi không quản được, nếu muốn tìm người có tiếng nói, tôi nghĩ… nên mời Đại trưởng lão đến thì hơn.”
Tôi gật đầu: “Được, vậy gọi Đại trưởng lão của các người đến đây.”
Trong lúc chờ Đại trưởng lão, tôi hỏi những người có mặt: “Các ông có biết những việc Trần Huyền Chân đã làm không?”
Mọi người nhìn nhau, chỉ có Phó hội trưởng lén nhìn Hội trưởng một cái, rồi trầm giọng nói: “Tất cả hãy đợi Đại trưởng lão đến rồi nói.”
Cứ thế im lặng chờ khoảng mười lăm phút, một người đàn ông đi vào với vẻ lơ đãng.
“Chuyện gì mà gấp vậy? Gây ảnh hưởng đến việc ki/ếm tiền của tôi thì các người phải chịu trách nhiệm đấy!”
Nhìn thấy người đàn ông bước vào, những người đứng cạnh đó đều đồng loạt lên tiếng chào: “Đại trưởng lão!”
Đại trưởng lão?
Tôi sững người. Ban đầu khi nghe đến “Đại trưởng lão”, tôi còn nghĩ đó phải là một ông lão râu tóc bạc phơ, không ngờ lại là một người trẻ tuổi sao?
Người đàn ông bước vào trông chỉ khoảng hai mươi tuổi, dáng vẻ sinh viên. Anh ta mặc một chiếc áo hoodie trắng, hai tay đút chéo vào túi áo, mặc quần jean, đi giày sneaker trắng. Sau lưng đeo một chiếc ba lô vải bố, toát ra một luồng khí chất tươi trẻ.
“Cậu… là Đại trưởng lão?” Tôi ngập ngừng x/á/c nhận.
Người đàn ông không nói gì, nhưng phó Hội trưởng đã bước ra giới thiệu: “Vị này là Đại trưởng lão của Hiệp hội Tróc yêu chúng tôi, cũng là đệ tử nội môn thân truyền của Tổ sư Trần Đoàn - Đạo trưởng Trần Cửu Châu.”
Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm: “Trần Huyền Chân cũng họ Trần, cũng là hậu duệ của Tổ sư Trần Đoàn, chẳng phải vẫn làm nhiều chuyện x/ấu sao…?”
Trần Cửu Châu dường như nghe thấy lời tôi nói, cậu ta nghiêng đầu nhìn tôi rồi nói: “Trần Huyền Chân chỉ là đệ tử ngoại môn của chi nhánh họ Trần tôi, không thể xem là hậu duệ của Tổ sư Trần Đoàn.”
Nói xong, cậu ta nhìn Trần Huyền Chân đang bị trói ch/ặt, cau mày: “Bình thường ông tự xưng như vậy bên ngoài à?”
Trần Huyền Chân muốn nói lại thôi, sau khi nhìn sắc mặt của Trần Cửu Châu thì không nói gì cả, cúi đầu xuống.
Trần Cửu Châu thở dài, lắc đầu: “Thấy ông bị trói như vậy, chắc chắn đã làm không ít chuyện h/ủy ho/ại danh tiếng của họ Trần tôi. Haizz!”
Cậu ta ngẩng đầu nói tiếp: “Đúng rồi, các vị vẫn chưa nói cho tôi biết, gọi tôi đến đây làm gì?”
Tôi kể lại ngọn ngành mọi chuyện cho Trần Cửu Châu. Lông mày của Trần Cửu Châu càng nhíu ch/ặt, không chỉ có cậu ta, những người khác không biết chuyện cũng biến sắc.
“Luyện yêu là điều tối kỵ của Tróc Yêu Sư! Trần Huyền Chân làm sao có thể phản bội lời dạy của Tổ sư mà làm chuyện này?”
“Thật không thể ngờ, nếu tôi biết sớm, tôi nhất định sẽ ngăn cản hắn!”
Mọi người bàn tán xôn xao, tỏ vẻ phẫn nộ.
Trần Cửu Châu tuy tuổi còn trẻ, nhưng lại rất điềm tĩnh. Cậu ta trầm ngâm một lúc lâu rồi nói: “Những việc Trần Huyền Chân đã làm, quả thật trái với đạo đức và lý tưởng ban đầu của nghề bắt yêu. Chức Hội trưởng Hiệp hội thì ông ta không thể giữ nữa, còn về việc xử lý thế nào…”
Tôi đang định lên tiếng, Trần Cửu Châu lại nói: “Đưa đến Đồn cảnh sát đi!”
Mọi người đều cạn lời, cuối cùng Phó hội trưởng lên tiếng: “Hội trưởng… à không, chuyện của Trần Huyền Chân liên quan đến Yêu vật, nói ra cảnh sát cũng không tin đâu.”
Trần Cửu Châu sờ cằm gật gù: “Ồ, nói cũng phải.”
“Thế thì làm sao đây?” Trần Cửu Châu nhìn mọi người, cuối cùng dừng ánh mắt lại trên tôi và con trai: “Tôi nhắc nhở trước nhé, chúng ta là công dân tốt, tuân thủ pháp luật, tuyệt đối không được dùng tư hình đâu đấy!”
Sau khi bàn bạc, nội bộ Hiệp hội nhất trí quyết định, bãi miễn tất cả chức vụ của Trần Huyền Chân và Trần Bình, thu giữ toàn bộ pháp khí của họ.
Dù sao thì, thầy bắt yêu ngày nay mà không có pháp khí thì coi như mất đi năng lực bắt yêu.
Còn về tội giam giữ người trái phép, b/án đan dược với giá cao, có giấy phép hành nghề hay không, thì cứ để cảnh sát điều tra!