C/ứu với, hình như chàng vẫn chưa nhận ra có gì đó không đúng.

Không thể nào, chẳng lẽ ta nặn hình không giống mình sao?

Hay là do trang điểm quá đậm, khác hẳn mọi khi nên chàng mới không nhận ra?

Ta chớp mắt liên tục, hy vọng sẽ thu hút sự chú ý của Bùi Nguyên Trinh.

Nhìn muội này, nhìn muội đi!

“Đi lấy cho ta chiếc áo rộng màu trắng ngà trong rương ra.”

Chàng phớt lờ ánh mắt đôi mắt chớp chớp của ta, ngừng lại một chút, rồi gõ nhẹ ngón tay lên mép bồn tắm.

Hy vọng tan biến, ta suýt nữa bật khóc, đành quay người ra ngoài.

Xong rồi, chẳng lẽ ta sẽ bị mắc kẹt trong cơ thể con rối này mãi mãi, làm nô lệ cho chàng suốt đời sao?

Soạt một tiếng——

Bóng dáng mờ ảo phía sau tấm bình phong, lờ mờ thấy Bùi Nguyên Trinh đứng dậy, bước ra khỏi bồn tắm.

Úi giời, một mảng trắng bóng.

Tiếng động ngày càng gần, ta ôm bộ áo đứng một bên.

Chẳng lẽ chàng định đi thẳng tới đây mà không mặc gì sao?

Đầu ta rối tung, đang phân vân giữa việc nhìn hay không nhìn, không ngừng đấu tranh.

Đang lúc ta ngại ngùng do dự, Bùi Nguyên Trinh mang theo hơi nước bước tới gần.

Bóng dáng cao lớn che phủ trước mặt ta, chàng từ từ giang tay ra, giọng nói uể oải từ trên đầu vọng xuống.

“Mặc quần áo.”

Hóa ra chàng đã mặc áo lót bên trong rồi.

Ta không biết là nên thất vọng hay mừng rỡ, chỉ biết mở áo phục vụ chàng mặc vào.

Sau đó, Bùi Nguyên Trinh lại bảo ta lau khô tóc cho chàng.

Đáng gh/ét, tóc chàng sao mà dài thế cơ chứ.

Ta lau đến nửa canh giờ, mệt lả người, cuối cùng đuôi tóc mới thôi nhỏ nước.

Lại lau thêm một lúc nữa, tóc chàng mới khô hẳn.

Cứ tưởng cuối cùng công việc của ta đã kết thúc, ai ngờ Bùi Nguyên Trinh vẫn không ngừng sai khiến ta.

“Pha trà.”

“Mài mực.”

“Trà ng/uội rồi, pha lại đi.”

“Hơi ngột ngạt, lấy quạt quạt đi.”

...

Con rối mặt gỗ bĩu môi, tay chắp trước ng/ực, vẻ mặt lo lắng vì sợ bị thất sủng.

Dưới ánh mắt tủi thân và đáng thương của nó, ta như một con ong chăm chỉ chạy quanh phục vụ Bùi Nguyên Trinh.

Đúng là một ngày dài đằng đẵng.

Cuối cùng cũng đến tối, đã đến lúc đi ngủ.

Bùi Nguyên Trinh ngồi khoanh chân trước chiếc bàn lớn.

Mái tóc đen dài nửa xõa nửa búi, thân hình tao nhã và thanh thoát, tựa như dòng nước xuân trong veo bao quanh chàng.

Chàng chậm rãi khép sách lại, đứng dậy.

“Ra ngoài đi.”

Ta như được ân xá, vội vàng theo con rối mặt gỗ ra ngoài.

“Đợi đã, Mười Sáu ở lại.”

Vừa tới cửa, Bùi Nguyên Trinh lại lên tiếng.

Ta cứng đờ, quay người lại.

Trong ánh nến mờ ảo, Bùi Nguyên Trinh đứng bên giường, chậm rãi cởi bỏ đai lưng, khẽ nhếch môi cười.

Giọng hắn trầm thấp, chậm rãi từng chữ.

“Lại đây, làm ấm giường cho ta.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30