Trời ơi ánh mắt anh ấy đ/áng s/ợ quá, tôi vẫn nên về với Lâm Uyên thì hơn.

Lâm Uyên siết tay, ôm tôi xoay người:

“Đi trước.”

Nói xong, anh ôm eo tôi, kéo tôi đi luôn.

Tôi ngoan ngoãn không dám lên tiếng, như con cừu nhỏ rơi vào miệng hổ.

Xe có tài xế lái, tôi và Lâm Uyên ngồi ghế sau.

Chỗ trống rõ ràng rất rộng, vậy mà anh cứ ép tôi sát vào cửa xe, cánh tay vòng qua sau đầu tôi, đặt lên tựa lưng phía sau…

Ghế sau vốn ngồi được ba người, mà hai chúng tôi chỉ chiếm có một chỗ rưỡi.

Tôi gần như dính luôn vào cửa.

“Anh ơi, anh dịch sang bên kia chút được không?”

Anh “ừ” một tiếng, nhích sang một chút… nhưng chẳng đáng là bao.

Xe về đến nhà thì tài xế rời đi.

Tôi xuống xe, đứng bên cạnh xe không muốn động đậy.

Lâm Uyên nhìn tôi, cười lạnh: “Sao? Định để tôi bế em vào, hay vác em vào?”

Toàn thân tôi run lên.

Hai động tác này… thân mật quá, tôi sợ tim mình ngừng đ/ập mất.

“Em tự đi.”

Nói xong, tôi lê đôi chân mềm nhũn đến cửa, đưa ngón trỏ ra, khóa vân tay lập tức mở.

Vừa vào nhà, tôi co mình vào góc tường không dám động.

Lâm Uyên đi ngang qua tôi, lấy đôi dép đi trong nhà chuyên dụng của tôi đặt trước chân.

Ánh mắt anh nhìn tôi… hơi đ/áng s/ợ, tôi không dám bước vào.

“Anh ơi, muộn thế rồi, anh mau đi rửa mặt rồi ngủ đi được không?”

Anh dựa vào tủ giày, cười: “Không được.”

Anh nhìn đồng hồ: “Cho em mười phút. Thay giày, lên tầng hai, vào phòng tôi, thay đồ, rửa mặt, rồi ngồi ngoan chờ tôi.”

Tôi: …

Sắp xếp cho tôi rõ ràng quá rồi.

Tôi muốn khóc mà không có nước mắt, đành làm theo lời anh.

Tôi canh giờ, hết mười hai phút.

Tùy tiện lấy một bộ đồ trong tủ anh mặc vào, rồi ngoan ngoãn ngồi trên giường đợi.

Lúc Lâm Uyên bước vào, anh cũng đã thay đồ xong, chắc là đã tắm rửa ở phòng khách.

Anh đi đến bên giường, xoa đầu tôi.

Tôi ngẩng lên, nhe răng cười với anh.

“Ngoan thật.”

Nói xong, anh cầm điều khiển bên giường, trực tiếp thả màn chiếu xuống.

Tôi ngơ ngác: “Muộn thế này rồi còn xem phim à?”

Anh đứng trước mặt tôi, đưa tay bóp cằm tôi: “Nào, đến lúc tính số rồi.”

“Hả? Tính số gì cơ, em có làm gì đâu.”

“Em với bạn gái quen nhau từ bao giờ?”

Tôi mở miệng nói đại: “Hai tháng rồi.”

“Ồ, hai tháng~”

“Đúng, hai tháng.” Tôi gật đầu, tự khẳng định.

“Chia tay cô bé ấy đi.” Anh tiến lại gần tôi hơn.

“Hả?” Tôi vừa bò vừa lùi vào giữa giường.

“Đừng lại đây! Anh đứng đó nói là được rồi!”

“Em ở bên cô ta, hoặc là em có vấn đề đạo đức, hoặc là cô ta có vấn đề đạo đức. Em thấy hai người ai có vấn đề?”

Cái gì vậy trời, nghe như nói líu lưỡi.

Tôi nghĩ năm giây vẫn không hiểu: “Em không hiểu anh đang nói gì.”

“Anh em đã theo đuổi cô ta nửa năm rồi, hiện tại hai người đang trong giai đoạn m/ập mờ. Nếu cô ta cùng lúc quen cả hai người các em, thì là vấn đề nhân phẩm của cô ta. Tôi không ngại để cả trường biết chuyện này.”

Tôi giơ tay chỉ anh: “Đừng có làm bậy, cô ấy không có vấn đề.”

Anh lập tức kéo tay tôi, gi/ật một cái, tôi trực tiếp nhào vào lòng anh.

“Cô ta không có vấn đề, vậy là em có vấn đề rồi.”

Tôi bị anh kéo vào lòng ôm ch/ặt, không thoát ra được.

Tôi vừa giãy giụa vừa phản bác: “Em có vấn đề gì chứ? Em không có vấn đề!”

Anh cười khẽ hai tiếng: “Em không có vấn đề? Em có người mình thích, còn đi quen con gái nhà người ta, trong lúc quen còn đi hôn người khác — em không có vấn đề à?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm