Linh Hồn Trong Cây Đèn Có Cánh

Chương 7

27/09/2025 05:32

Vân Hy nhìn vẻ bình thản của anh ta suốt nửa giờ, vẫn không thể tin nổi. Trong đầu cậu lẩm nhẩm: Gi*t người thì cậu chẳng cần, còn chuyện làm người ch*t sống lại nghe sao rợn cả da gà. Bất tử ư? Sống một đời không hồi kết, từ thế kỷ này sang thế kỷ khác, hoàn toàn không hợp với cậu. Quay ngược thời gian để làm gì, sống là phải tiến về phía trước. Thứ duy nhất cậu muốn lúc này, có lẽ là tình yêu – mà thứ đó thì anh ta không thể ban. Vậy thì phải ước gì mới chứng minh được anh ta là thần đèn đây?

Chắc hẳn thế gian này không có người thứ hai như Vân Hy. Người ta thường tự hỏi “Nếu trúng đ/ộc đắc thì làm gì?” chứ ai lại nghĩ “Có ba điều ước thì ước gì?” Nghe thật vớ vẩn! Cậu đắn đo rồi nói: “Nếu đúng anh là thần đèn, có quyền năng, điều ước đầu tiên của tôi là hãy đưa tôi trở về cửa hàng của mình.” Cậu nghĩ, dùng điều ước này để kiểm chứng cũng chẳng phải lãng phí. Về được nhà rồi tính tiếp.

“Tách!” Uri khẽ búng tay.

Ngay sau cái búng tay ấy, Vân Hy bị cuốn vào một cơn lốc xanh thẫm. Chớp mắt, cậu đã ngã lăn trên nền gạch cửa tiệm mình. Ch*t ti/ệt! Anh ta thật sự là thần đèn ư? Thật hoang đường hết sức! Một kẻ thực tế như Vân Hy cũng khó lòng ép mình tin chuyện này. Nhưng sự thật đang bày ra trước mắt, cậu buộc phải chấp nhận.

“Cậu đúng là biết cách lãng phí điều ước. Muốn hay không tôi cũng phải đưa cậu trở về. Đâu cần ước một chuyện hiển nhiên như thế.” Uri cười nhếch mép, giọng đầy mỉa mai.

Ôi trời! Cái tên thần đèn ch*t ti/ệt này khiến cậu bực không chịu nổi. Vân Hy từng va chạm đủ kiểu người, lăn lộn thương trường với đủ mánh khóe, vậy mà đứng trước tên này lại chỉ thấy nghẹn ấm ức. Cậu rút kinh nghiệm, hỏi: “Nếu tôi là người triệu hồi, có nghĩa là tôi là chủ nhân của anh không? Tôi sẽ có quyền và nghĩa vụ gì? Anh là từ đâu đến? Anh là phù thủy sao?”

“Ồ ồ, biết hỏi rồi đấy! Hỏi cũng hơi nhiều nhỉ. Nhưng tôi sẽ kiên nhẫn trả lời từng câu. Cậu là người triệu hồi không có nghĩa là chủ nhân. Tôi chỉ có nghĩa vụ thực hiện cho cậu ba điều ước rồi biến mất. Trong thời gian ấy, tôi buộc phải ở bên cạnh cậu. Ngoài ra cậu không có nghĩa vụ gì với tôi cả. Tôi là phù thủy. Tôi đã ở trong cây đèn đó từ lâu. Theo cách gọi hiện tại thì tôi đến từ nước Anh. À, tôi có thể nói cùng ngôn ngữ với người triệu hồi.” Anh ta đáp gọn từng câu. Nhưng vẫn còn một quyền của người triệu hồi mà anh sẽ không bao giờ hé lộ.

Trước Vân Hy, anh đã trải qua ba lần bị triệu hồi. Cả ba người đó đều vội vàng ước điều mình muốn. Xong là cây đèn biến mất, chờ lần gọi tiếp theo. Điều khiến anh kh/inh nhất là họ chỉ toàn ước tiền bạc, danh vọng và sắc dục. Có lẽ đến người thứ tư này cũng vậy. Anh càng tin điều đó khi cậu ước một chuyện ngớ ngẩn “Quay về”.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia giả thức tỉnh rồi

Chương 47
Kiếp trước, tôi vô tình biết được mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, còn thiếu gia thật sự là Lục Thanh - bạn cùng bàn từng bị tôi bắt nạt suốt bao năm. Tôi nhìn thấy cậu ta chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giành được sự chú ý của người mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi cũng nhìn thấy cậu ta bị tôi đá ngã, chỉ có thể liếm giày tôi, hèn mọn như một con chó. Thế nhưng khi thân phận đảo ngược, tôi lại trở thành kẻ thua cuộc thảm hại, nằm co quắp trên giường bệnh lạnh lẽo. Số tiền trên người chỉ đủ chi trả cho đêm cuối cùng. Nhận được tin Lục Thanh đính hôn với người mà tôi sùng bái nhất, ngay khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng…. Tôi đã thề. Nếu còn có cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa với cặp đôi khốn kiếp đó nữa.
614
4 Miên Miên Chương 12
5 Không chỉ là anh Chương 17
7 Cấm Kỵ Dân Gian Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm