Kim Chủ Beta Của Alpha Cấp S

Chương 2

11/05/2026 21:05

Triệu Đoạt bảo nhân lúc tân sinh viên còn chưa nhập học, tranh thủ đổi luôn ngành tôi đăng ký, đỡ phải đợi đến lúc nhập học mới đổi cho phiền hà.

Thế là, anh ta dắt tôi đến trường.

Anh ta bảo không muốn nghe mấy viện cãi nhau nên đưa tôi đến gặp thẳng hiệu trưởng.

Hiệu trưởng liếc nhìn Triệu Đoạt một cái, rồi hỏi tôi: "Em chắc chắn là tự nguyện muốn đổi ngành chứ? Không bị ai đe dọa ép buộc gì chứ?"

Triệu Đoạt tặc lưỡi.

Tôi gật đầu: "Vâng, là tự em muốn đổi ạ."

"Vậy em có thể cho thầy biết lý do không?"

"Vì em thích ạ, từ nhỏ em đã đam mê chế tạo cơ giáp rồi, nhưng lúc đăng ký nguyện vọng, vì một vài lý do khác, em đã chọn ngành Dược lý. Nhưng giờ em đã nghĩ thông suốt rồi, em muốn cống hiến cho đất nước, em muốn nỗ lực học tập, chế tạo ra những bộ cơ giáp chất lượng cao, cung cấp cho quân đội."

Cuối cùng, tôi còn nâng tầm nó lên một chút: "Mục tiêu của em là, làm sao để mỗi người lính đều được trang bị một bộ cơ giáp cho riêng mình."

Vì quy trình chế tạo cơ giáp vô cùng rườm rà, yêu cầu về hiệu suất lại cực kỳ khắt khe, nên ngay cả trong Quân bộ, cũng chỉ có các alpha cấp S và một vài alpha cấp A mới có cơ giáp, những người khác dù có tiền cũng chẳng m/ua nổi.

Hiệu trưởng đứng phắt dậy.

Chương 2:

Ông nắm ch/ặt lấy tay tôi: "Trò à, nhớ kỹ những lời em nói ngày hôm nay nhé, tương lai của đất nước nhờ cả vào các em đó."

Tôi cảm thấy m/áu nóng trong người sục sôi, dùng sức nắm lại tay ông: "Thầy cứ yên tâm, giao cho bọn em!"

Việc chuyển ngành diễn ra suôn sẻ.

Một tuần nữa là khai giảng, tôi đã có thể đến khoa Chế tạo Cơ giáp để báo danh rồi.

Triệu Đoạt bảo nhà anh ta ở ngay gần trường, bảo tôi dọn thẳng hành lý qua nhà anh ta, sống chung với anh ta luôn.

Tôi giơ tay ôm ng/ực: "Chúng ta đã đăng ký kết hôn đâu."

Khóe môi Triệu Đoạt nhếch lên: "Cậu nghĩ đi đâu thế? Ba điều kiện tôi đưa ra cho cậu có thứ tự trước sau rõ ràng, cho dù cậu có muốn kết hôn với tôi, cũng phải đợi đến khi cậu gia nhập Quân bộ cái đã. Giờ đã muốn chiếm tiện nghi của tôi rồi à? Nằm mơ đi."

Tôi nhấc chân đạp cho anh ta một cái: "Cút đi, ai thèm kết hôn với anh."

Cái tên Triệu Đoạt này, phiền phức muốn ch*t.

Lần đầu tiên tôi gặp anh ta, là lúc tôi đến nhà anh ta chơi, thấy anh ta được người ta dẫn về.

Rõ ràng là con cháu nhà họ Triệu, vậy mà phải lưu lạc bên ngoài suốt mười năm ròng.

Năm anh ta lên hai, vì sự bất cẩn của bảo mẫu mà anh ta bị lạc, mãi đến năm mười hai tuổi mới được tìm về.

Lúc đó tôi cũng vừa tròn sáu tuổi, nhưng chiều cao lại chẳng thua kém anh ta là bao.

Tôi cầm chiếc khăn tay lau vệt bẩn trên mặt anh ta, an ủi: "Về nhà rồi, không sao nữa đâu."

Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn tôi với ánh mắt vô cùng đáng thương.

Ai ngờ đâu, chớp mắt một cái mười hai năm đã trôi qua, anh ta đã cao sừng sững như một cái cây đại thụ.

Bây giờ tôi chỉ đứng đến vai anh ta, thật bất công.

Đã thế cái bản mặt kia còn đẹp trai đến mức người người gh/en tỵ nữa chứ.

Chỉ những lúc như thế này tôi mới ganh tị với lũ alpha và omega, vì ngoại hình của bọn họ quả thật quá xuất sắc.

Chẳng bù cho tôi, rõ ràng đã trưởng thành rồi, thế mà trông cứ như trẻ vị thành niên.

Khuôn mặt thì bầu bĩnh trẻ con, thân hình thì có tập tành cỡ nào cũng chẳng lên cơ, cứ phẳng lì chẳng khơi gợi chút ham muốn nào.

Thật đáng h/ận.

Triệu Đoạt thấy tôi đờ người, đưa tay nhéo má tôi một cái: "Làm gì thế?"

Tôi gạt tay anh ta ra: "Có làm gì đâu, vậy anh đưa tôi về nhà lấy hành lý đi."

"Được."

Tôi dẫn Triệu Đoạt về nhà.

Lúc bước xuống phi thuyền, tôi lỡ bước hụt, Triệu Đoạt lập tức sải tay dài tóm lấy tôi ôm trọn vào lòng.

"Lại ngẩn người, đi không nhìn đường."

Tôi cúi đầu nhìn cánh tay đang vòng qua eo mình, khẽ nuốt nước bọt.

Tay áo anh ta xắn lên tận khuỷu tay nên khi anh ta dùng sức ôm tôi, những đường gân xanh nổi cộm lên trên cánh tay.

Thấy tôi vẫn cứ ngây ra đó, anh ta lại dùng sức ôm ch/ặt tôi hơn, rồi ghé sát tai tôi cười nói: "Sao thế?"

Hơi nóng phả vào tai khiến cả người tôi tê rần, sởn hết cả gai ốc.

"Anh buông ra trước đã." Tôi cố vùng vẫy một chút, nhưng chẳng xi nhê gì.

"Ồ."

Nói rồi, anh ta buông tôi ra, nhưng cái cách anh ta buông ra chẳng đứng đắn chút nào, tay anh ta cứ chầm chậm trượt dọc theo eo tôi.

Vốn dĩ áo tôi đã hơi ngắn, ban nãy bị vấp, eo tôi bị lộ ra, thế nên lúc anh ta rút tay về, tay anh ta đã lướt qua lớp da trần của tôi.

Tôi quay đầu lại trừng mắt nhìn anh ta.

Anh ta lại nhìn tôi với vẻ mặt vô tội.

Tôi có dự cảm rằng, dường như Triệu Đoạt không đàng hoàng như vẻ bề ngoài!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
2 Lời Chưa Tỏ Chương 13
10 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn cùng phòng lúc nào cũng muốn dùng tiền đè tôi

Chương 13
Tôi là học sinh nghèo duy nhất trong ngôi trường quý tộc ấy. Thế nhưng ngay ngày đầu nhập học, tôi đã đắc tội với thái tử gia Lục Tẫn, từ đó trở thành người vô hình trong trường. Cho đến một ngày, hắn vô tình bắt gặp tôi thay quần áo trong ký túc xá. Từ hôm đó, ánh mắt Lục Tẫn nhìn tôi ngày càng không đúng lắm. Hắn thường xuyên ngẩn người nhìn eo tôi, còn động một chút là chuyển tiền cho tôi. “Bạn học Tề Úc, tôi có thể mời cậu ăn cơm không?” Tôi lạnh nhạt nhìn cậu nam sinh đang đỏ bừng cả vành tai trước mặt, trong lòng thầm mắng hắn đúng là lắm tiền ngu ngốc, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản gật đầu. “Chỉ cần có tiền, chuyện gì cũng được.” Về sau, hắn đưa cho tôi một tấm thẻ đen không giới hạn hạn mức, ánh mắt si mê dán chặt lên môi tôi. “Bé cưng… hôn ở đây cũng được sao?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
171