Hạ Vãn

Chương 18 (Hoàn)

17/06/2024 14:51

18

Ngày ly hôn, trời quang đãng.

Trần Thời Ôn để lại phần lớn tài sản cho tôi.

Tôi cũng không từ chối.

Sau đó tôi c/ắt đ/ứt phần lớn liên lạc, về quê mở một quán trà sữa.

Con người ta vốn không có chí hướng gì quá lớn.

Lúc trước theo đuổi Trần Thời Ôn cũng đã là dũng khí lớn nhất của tôi.

Cuộc sống ở thị trấn nhỏ vừa yên bình lại nhàn nhã, nhưng có không ít người trẻ tuổi sẽ ghé thăm tiệm trà sữa của tôi.

Cho đến một ngày, có một cô bé lặng lẽ nói với tôi:

“Chị ơi, chị biết người kia biết sao?”

Tôi ngẩng đầu, vừa lúc đối diện với Trần Thời Ôn đang hoảng hốt.

Anh theo bản năng mím môi, có chút luống cuống quay đầu đi không dám nhìn tôi, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.

“Người quen trước kia.”

Tôi mỉm cười giải thích với cô bé.

Ngày hôm sau tôi đóng cửa tiệm trà sữa, đi du lịch.

Cái này phải cảm ơn Trần Thời Ôn đã để lại cho tôi đủ tiền.

Nhưng luôn ngẫu nhiên gặp được Trần Thời Ôn vài lần.

Anh không dám lại gần, tôi cũng giả vờ không nhìn thấy.

Sau đó tôi định cư ở một thành phố mà tôi thích, lại nhận nuôi một cô bé.

Cha mẹ cô bé ly dị, cô bị mẹ bỏ rơi ở viện phúc lợi.

Vì vậy, tôi nhận nuôi cô ấy, nhưng tôi không yêu cầu cô ấy gọi tôi là mẹ.

Con bé nghe lời hiểu chuyện, làm cho cuộc sống của tôi tựa hồ lại có hi vọng mới.

Chỉ là tiểu cô nương thỉnh thoảng sẽ to gan hỏi ta:

"Dì Vãn, cái chú đẹp trai thường xuyên nhìn lén dì có phải là người quen của dì không? Con nhìn thấy chú ấy nhiều lần đều thay chúng ta đuổi người x/ấu đi!"

Trần Thời Ôn mỗi khi rảnh rỗi sẽ tới tìm tôi.

Nếu không phải trợ lý còn chưa thất nghiệp, tôi cũng hoài nghi Trần Thời Ôn muốn phá sản công ty của anh ta.

Nhưng tôi đã bước ra.

Vì thế ta nắm lấy khuôn mặt mềm mại của tiểu nha đầu:

“Không biết, có thể là cảm thấy dì con đẹp. Tiểu nha đầu nhiều chuyện như vậy làm gì? Ngày mai khai giảng, bài tập của con đã hoàn thành chưa?”

Cô bé a một tiếng, than thở đi làm bài tập.

Tôi cười cười, cũng không quay đầu lại.

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và thanh mai trúc mã là đôi phế vật nhất kinh thành

Chương 6
Ta cùng thanh mai trúc mã vốn là đôi kẻ vô dụng. Năm tám tuổi, đích huynh của hắn mắng chúng ta là lũ ngốc, xứng đôi với loài chó, cả ngày ấy chúng ta đều nhẫn nhịn. Đêm xuống, liền gọi huynh trưởng của hắn cùng đi tìm bảo vật, rồi đẩy y xuống nước, khiến thanh mai trúc mã của ta đường hoàng trở thành đích tử. Sau khi nếm trải sự ngọt ngào của việc làm kẻ vô dụng, chúng ta lại hướng mắt về phía phụ thân ta. Người chê mẫu thân vô dụng, chỉ sinh ra mỗi mình ta là nữ nhi, liền ngang nhiên rước ngoại thất vào phủ, ân ái mặn nồng. Ta cùng thanh mai trúc mã giả vờ vô dụng suốt một năm trời, mới lén bỏ thuốc đoạn tử tuyệt tôn vào trà của phụ thân, lại hạ độc kẻ ngoại thất kia. Phụ thân ngỡ là kẻ thù ám hại, sợ hãi không thôi, từ đó chẳng dám đưa ngoại thất về phủ nữa. Cứ ngỡ tháng ngày sau này không cần phải giả vờ vô dụng nữa. Nào ngờ đến năm cập kê, Quý phi tuyển phi cho Ngũ hoàng tử, liền vừa mắt ta vì thấy ta yếu đuối dễ bảo. Ngũ hoàng tử vốn lòng dạ độc ác, trong phủ thê thiếp đầy đàn. Khi bốn mắt nhìn nhau, ta cùng thanh mai trúc mã đều hiểu rõ. Lại đến lúc chúng ta phải liên thủ mà giả vờ vô dụng rồi.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Diệu Diệu Chương 7