Dã Hữu Kiều Mộc

Chương 1+2

25/11/2024 14:52

Khi bọn b/ắt c/óc ép Giang Vọng phải lựa chọn một trong hai, anh ta đã chọn c/ứu bạch nguyệt quang của mình.

Điều này cũng nằm trong dự đoán của tôi.

Ôm trong lòng người con gái mong manh đáng thương ấy, ánh mắt của Giang Vọng dần mất kiên nhẫn khi nhìn về phía tôi:

"Ôn Kiều, cô diễn đủ chưa?"

"Nếu đủ rồi thì cút về đi, cô thật khiến người khác gh/ê t/ởm."

Ngay cả khi lưỡi d/ao của bọn b/ắt c/óc cứa vào cổ tôi đến bật m/áu, nhưng Giang Vọng vẫn khăng khăng cho rằng vụ b/ắt c/óc này là do tôi cố tình sắp đặt.

Chỉ vì bạch nguyệt quang buông một câu: "Đám người này rõ ràng nương tay với cô Ôn nhiều quá rồi."

Khi nói câu này, cô ta cố tình quay đầu lại để lộ ra dấu t/át in hằn trên má.

Dấu t/át ấy, thực ra là do cô ta cố ý sai bọn b/ắt c/óc tạo ra trước khi Giang Vọng đến khoảng nửa tiếng đồng hồ.

Quả nhiên, Giang Vọng đã tin.

"Nếu Tổng giám đốc Giang đã lựa chọn rồi thì người còn lại để lại cho anh em chúng tôi vậy."

Tên cầm đầu bọn b/ắt c/óc nở một nụ cười nham hiểm.

Ngay trước mặt Giang Vọng, kẻ đó x/é rá/ch áo tôi.

Ánh mắt Giang Vọng khựng lại.

Nhưng rồi anh ta nhanh chóng quay lại vẻ dửng dưng như thể không có chuyện gì xảy ra.

"Ôn Kiều." Giọng anh ta lạnh băng: "Tôi không có thời gian chơi trò trẻ con này với cô. Nếu đã muốn diễn thì làm cho thật một chút đi, không thì với trò hời hợt này, cô nghĩ tôi sẽ tin sao?"

2.

Tất cả mọi người đều biết tôi là một kẻ si mê theo đuổi Giang Vọng.

Si mê đến mức chẳng còn chút tự trọng, để mặc người ta gọi thì đến, đuổi thì đi.

Dù cho Giang Vọng đã vô cùng chán gh/ét tôi.

Tôi có thể nửa đêm nghe một cuộc gọi rồi vội vàng chạy đến đón anh ta, để rồi cuối cùng bị bạn của Giang Vọng chế giễu là: "Trông chẳng khác nào một con chó."

Cũng có lần, dù đang b/ệnh nhưng tôi vẫn chuẩn bị bữa tiệc cho Giang Vọng, dù đó là tiệc mừng dành cho bạch nguyệt quang của anh ta.

Cho đến khi tôi thấy một tấm ảnh trong phòng sách của anh ta…

Giang Vọng có một người anh trai song sinh mà không ai biết đến.

Người đó đã qu/a đ/ời khi chỉ mới mười bảy tuổi.

Tôi sững người nhìn chữ "Dã" được viết bằng nét bút đầy mạnh mẽ, phóng khoáng trên tấm ảnh mà mơ hồ cảm thấy mình đã làm sai điều gì đó.

Vì thế, tôi đã dành rất nhiều công sức để tìm hiểu về Giang Dã.

Nhưng thông tin thu được lại vô cùng ít ỏi.

Tôi chỉ biết rằng, năm Giang Dã mười bảy tuổi, anh đã từng bị cáo buộc cố ý xâm hại một nữ sinh.

Nhà họ Giang coi đây là sự s/ỉ nh/ục nên đã cố gắng ém nhẹm toàn bộ thông tin.

Thậm chí, họ còn xóa sạch cả sự tồn tại của Giang Dã.

Tôi theo bản năng không muốn tin điều đó.

Nhưng trước khi kịp tìm ra chân tướng, tôi đã bị b/ắt c/óc.

Ánh mắt Giang Vọng nhìn tôi, trong đó chất đầy vẻ mỉa mai quen thuộc.

"Giang Vọng." Tôi gọi anh ta rồi đột nhiên bật cười: "Hình như… Tôi đã phạm một sai lầm rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và em gái bị kẹt trên chuyến tàu đêm trong đường hầm

Chương 12
Điều tra viên an toàn đường sắt Giang Dĩ Đường cùng Lâm Dư Ninh, người em gái đã nhiều năm không liên lạc và tự nhận là em ruột của cô, bước lên chuyến tàu đêm cuối cùng để mang hành lý niêm phong mà người cha để lại về quê nhà. Chuyến tàu bị mắc kẹt trong đường hầm do sạt lở núi, nhưng danh sách hành khách bằng giấy lại không tìm thấy tên Dư Ninh; kỳ lạ hơn, tấm vé giấy của cô lại sử dụng loại lỗ đục bổ sung sự cố vốn đã ngừng sử dụng từ lâu. Dĩ Đường lần theo sơ đồ chỗ ngồi, vé tàu cũ, hồ sơ giám sát phân đoạn, niêm phong của cha và dữ liệu sắp xếp sau tai nạn, phát hiện ra Dư Ninh quả thực là con gái trong cuộc hôn nhân đầu tiên của cha. Hóa ra hai mươi bốn năm trước, cha và chú đã lợi dụng sự hỗn loạn về danh tính sau tai nạn để mặc cô biến mất khỏi hồ sơ pháp lý và câu chuyện gia đình nhà họ Giang. Khi công tác cứu hộ đến gần, người chú vẫn cố gắng lấy đi những tài liệu có thể lật lại vụ án; Dĩ Đường buộc phải bảo vệ bằng chứng trong toa tàu bị phong tỏa, đồng thời đưa ra quyết định liệu cô có muốn thừa nhận mối quan hệ huyết thống này hay không. Sau khi rời khỏi đường hầm, cô không sắp xếp một sự hòa giải cho cả gia đình, mà cùng Dư Ninh bắt đầu quá trình đính chính danh tính, để những hậu quả do mẹ, chú và cha để lại đều quay về đúng người phải gánh chịu.
0