Ánh Đèn Lồng Dưới Hoa

Chương 1

10/07/2025 21:13

Thành phố Nam Kinh, mùa thu năm 1935, khi thời đại dân quốc đang chìm trong những biến động lớn. 

Dòng sông Tần Hoài lặng lẽ chảy qua, phản chiếu ánh đèn lồng treo dọc theo những con phố cổ kính. Những con hẻm nhỏ quanh co, nơi tiếng rao đêm của người b/án hàng rong hòa lẫn với tiếng gió nhẹ, tạo nên một bản hòa tấu dịu dàng nhưng đầy u hoài. 

Trong một căn nhà gỗ nhỏ nằm nép mình giữa vườn hoa mẫu đơn, Lâm Hạo ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cổ đã ngả màu thời gian. Ánh sáng từ chiếc đèn lồng treo bên cạnh cửa sổ tỏa ra, nhuộm vàng những trang giấy và làm nổi bật gương mặt thanh tú của cậu.

Lâm Hạo, với bộ trường sam trắng tinh, tóc đen, trông như một thư sinh bước ra từ tranh vẽ. 

Đôi mắt cậu sâu thẳm, như chứa đựng cả một bầu trời ký ức. Cậu là con trai duy nhất của gia đình Lâm, một dòng họ từng nổi tiếng với học thuật và văn chương ở Nam Kinh.

Cha cậu, Lâm Thừa Phong, là một học giả uyên thâm, người đã dành cả đời để nghiên c/ứu kinh điển và thơ ca. Nhưng thời thế đổi thay, gia sản của gia đình bị tịch thu bởi một quan lại tham ô trong thời lo/ạn lạc. Mẹ cậu mất sớm vì b/ệnh tật, để lại cậu với những ký ức mơ hồ và nỗi cô đơn không lời. Căn nhà gỗ nhỏ này, với vườn hoa mẫu đơn và dòng sông Tần Hoài bên cạnh, là tất cả những gì còn sót lại của gia đình cậu.

Lâm Hạo chọn cách sống tách biệt, tránh xa những tranh đấu chính trị và chiến tranh đang ngày càng leo thang. Cậu dành thời gian đọc sách, chép thơ, và chăm sóc khu vườn nhỏ.

Chiếc đèn lồng treo bên cửa sổ không chỉ là nguồn sáng mà còn là người bạn đồng hành, soi rọi những đêm dài cậu ngồi một mình. Hoa mẫu đơn nở rộ quanh nhà, mang theo hương thơm dịu dàng, như một lời an ủi cho tâm h/ồn cậu giữa thời đại hỗn lo/ạn.

Đêm đó, khi ánh trăng nhô cao, tiếng gió mang theo hương hoa nhẹ nhàng lùa vào căn phòng.

Lâm Hạo đang đọc một bài thơ của Lý Bạch, giọng cậu nhỏ nhẹ như thì thầm với chính mình: "Dưới ánh trăng mờ, ta ngắm dòng sông, lòng nhớ quê xưa."

Đột nhiên, một bóng dáng cao lớn xuất hiện bên ngoài cửa sổ. Người đó mặc quân phục xanh đậm, tay cầm một chiếc mũ, đôi mắt sắc bén nhưng ẩn chứa chút mệt mỏi.

Ánh trăng chiếu lên gương mặt anh, làm nổi bật vết s/ẹo mờ trên má trái và những nếp nhăn trên trán - dấu vết của chiến tranh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm